Bài viết Cảm nhận

Trạng Quỳnh là Ai?

Trong dân gian đã lưu truyền những giai thoại về những nhà khoa bảng trí thức không đỗ Trạng Nguyên. Tuy không có học vị nhưng vì tài năng và những hoạt động, hoặc trong cuộc sống của của các vị "Trạng" này có những nét đặc biệt, mang phong cách Trạng và đậm màu cổ tích nên họ được dân gian ngưỡng mộ, tôn vinh làm Trạng.....

Lược Sử Việt Nam

Dân ta phải biết sử ta
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.
Kể năm hơn bốn nghìn năm,
Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hoà.
Hồng Bàng là Tổ nước ta.
Nước ta lúc ấy gọi là Văn Lang.
Thiếu niên ta rất vẻ vang
Trẻ con Phù Đổng tiếng vang muôn đời....

Phong tục Việt Nam

Ngày xưa, quan Niệm về Cưới xin của Người Việt như thế nào, và khác với hiện tại ở những điểm gì, những câu hỏi như:
Tại sao mẹ cô dâu kiêng không đi đưa dâu?
Lễ vấn danh có ý nghĩa gì?
Tiền nạp theo (hay treo) là gì?
Sẽ được giải đáp tại....
CahayaBiru.com

Chúng tôi không "giết"

Đăng bởi KeChuyen 12 tháng mười hai 2009

Cuộc họp căng thẳng kéo dài cả ngày 11/12 với Công ty Vedan do Tổng cục Môi trường (Bộ Tài nguyên Môi trường) chủ trì cuối cùng đã không đi đến kết quả cụ thể. Các nghiên cứu khẳng định Vedan đóng góp 90% việc biến Thị Vải thành "dòng sông chết" đều bị công ty này bác bỏ.

Với sự có mặt đại diện 3 tỉnh Đồng Nai, Bà Rịa - Vũng Tàu, TP HCM cùng Hội Nông dân VN và Tổng giám đốc Vedan VN, cuộc họp dự kiến kết thúc trong buổi sáng đã kéo dài tới cuối giờ chiều. Ngoài kết quả nghiên cứu của Viện Môi trường và Tài nguyên (ĐH Quốc gia TP HCM) từng công bố vào đầu tuần, báo cáo của Viện Hóa học (Viện Khoa học Công nghệ VN) sáng 11/12 cũng khẳng định chính Vedan là "thủ phạm" gây ô nhiễm sông Thị Vải.
Ông Yang Kun Hsiang (đeo kính) cho rằng không chỉ một mình Vedan biến Thị Vải thành "dòng sông chết". Ảnh: Nguyễn Hưng.
Kết hợp giữa các số liệu đo thực tế từ năm 1996 và kết quả đo nhanh, trực tiếp các thông số hóa-lý, giáo sư Lê Quốc Hùng (Viện Hóa học) kết luận, từ năm 1996, nước sông Thị Vải đã bị ô nhiễm đáng kể. Tại thời điểm này các khu công nghiệp khác vẫn chưa được xây dựng hay hoạt động. Mức ô nhiễm tăng dần và đạt cực điểm vào cuối 2008.
"Sau khi có những biện pháp cương quyết với việc xả thải của Vedan, đến đầu tháng 11/2009, chất lượng nước đã phục hồi, thậm chí còn tốt hơn năm 1996. Điều đó chứng tỏ Vedan góp phần chủ yếu trong thành phần ô nhiễm chất hữu cơ (BOD) và suy giảm lượng ôxy hòa tan (DO)", giáo sư Hùng nói.
Trong khi đó, theo thạc sĩ Nguyễn Thanh Hùng (Viện Môi trường và Tài nguyên) sông Thị Vải bắt đầu bị ô nhiễm từ khoảng năm 1994, ngay sau khi Công ty Vedan đi vào hoạt động. "Phạm vi và mức độ ô nhiễm ngày một gia tăng kéo dài cho đến cuối năm 2008", thạc sĩ Hùng khẳng định kết quả tương tự như nghiên cứu của Viện Hóa học.
Dẫn báo cáo của Thanh tra Tổng cục Môi trường năm 2006 và 2008, thạc sĩ Hùng cho biết, ngay trong điều kiện Vedan xả thải bình thường, nước thải của công ty cũng chiếm một tỷ lệ ô nhiễm lớn trong tổng số tất cả nguồn thải công nghiệp ra sông Thị Vải. Đặc biệt, khi Vedan xả lén dịch thải sau lên men (bị lập biên bản vào tháng 9/2008), phần dịch thải này đã chiếm tới 95% tổng tải lượng các chất ô nhiễm như BOD, COD...
Với nghiên cứu của mình, Viện Môi trường và Tài nguyên khẳng định, Vedan đóng góp 89% ô nhiễm ở phạm vi ô nhiễm nặng trên khoảng 10 km dòng chính sông Thị Vải. Phần còn lại là do các đơn vị khác dọc sông.
Rạch nước lớn ngay cạnh công ty Vedan bị ô nhiễm rất nghiêm trọng. Ảnh chụp tháng 5/2006: Thạc sĩ Nguyễn Thanh Hùng cung cấp.
Sau khi nghe báo cáo khoa học của 2 đơn vị trên, ông Yang Kun Hsiang, Tổng giám đốc Vedan VN, đã lập tức phản bác. Thừa nhận phương pháp đo của Viện Môi trường và Tài nguyên, song đại diện Vedan cho rằng việc lấy số liệu đầu vào không hợp lý (như thời gian lấy mẫu nghiên cứu vào tháng 2/2008, là mùa khô, trong khi thời điểm công ty bị phát hiện xả thải vào tháng 9/2008). Chính vì vậy, ông Yang không công nhận cách tính "phần trăm" cho việc gây ô nhiễm của công ty.
"Cách tính này là không khách quan", ông Yang nói.
Việc tranh cãi về số liệu sau đó khiến buổi làm việc trở nên khá căng thẳng và kéo dài quá 12h trưa mà không đi đến kết quả cụ thể. Dù các nhà khoa học phía Việt Nam khẳng định sẵn sàng cung cấp đầy đủ các số liệu quan trắc, tài liệu gốc, phía Vedan vẫn bảo lưu quan điểm.
Đến chiều, sau hơn 2 giờ họp kín, phía Vedan mới chịu ký vào biên bản. Tuy nhiên, công ty này chỉ thừa nhận từng gây ô nhiễm nặng dòng chính của sông Thị Vải trong khoảng 10-11 km mà chưa xác định phạm vi gây ra ô nhiễm đối với các dòng nhánh và các khu vực có liên quan.
Công ty này cũng chưa đồng ý về đánh giá gây ô nhiễm tới 89% và đề nghị sẽ tiếp tục làm việc với Viện Môi trường Tài nguyên và cơ quan liên quan xác định mức độ đóng góp cụ thể. Kết quả sẽ được báo cáo Tổng cục Môi trường và UBND các tỉnh, thành liên quan để thống nhất.
Trao đổi với VnExpress, tiến sĩ Bùi Tá Long (Viện Môi trường và Tài nguyên) khẳng định, việc Vedan cố tình "câu giờ", trì hoãn chỉ nhằm khiến các cơ quan chức năng của Việt Nam mệt mỏi.
"Tỷ lệ 89% mà Viện tính toán còn nương nhẹ cho Vedan vì chỉ lấy số liệu trung bình, trong khi có lúc công ty này gây ô nhiễm tới 98-99% cho sông Thị Vải", ông Long khẳng định.
Thạc sĩ Nguyễn Thanh Hùng cho rằng, Vedan luôn rất thận trọng với khả năng thừa nhận góp bao nhiêu "phần trăm" trong việc biến Thị Vải thành dòng sông chết. "Nếu thừa nhận mức 89%, Vedan sẽ phải bồi thường một khoản rất lớn cho các hộ nông dân trong phạm vi ảnh hưởng do quá trình xả thải của họ", ông Hùng nói.
Đại diện Tổng cục Môi trường, ông Lương Duy Hanh, Phó chánh Thanh tra khẳng định, sẽ tiếp tục đánh giá chi tiết việc gây ô nhiễm của Vedan để công ty này "tâm phục khẩu phục".
Riêng về việc khắc phục ô nhiễm của Vedan, ông Hanh cho biết sẽ kiểm tra lần cuối ngay trong năm 2009, thống nhất với các địa phương và báo cáo Thủ tướng. Hiện, công tác này của Vedan được Tổng cục Môi trường đánh giá nghiêm túc, đúng pháp luật.
Sông Thị Vải có chiều dài khoảng 30 km, bắt nguồn từ huyện Long Thành (Đồng Nai) chảy qua địa phận Bà Rịa - Vũng Tàu. Lưu vực sông Thị Vải có nhiều khu công nghiệp lớn của Đồng Nai như Nhơn Trạch, Gò Dầu và tiếp nhận lượng nước thải công nghiệp lớn.
Tháng 9/2008, Công ty Vedan bị cảnh sát môi trường phát hiện xả nước thải chui ra sông Thị Vải trong nhiều năm gây nên bức xúc trong dư luận. Tuy nhiên, đến cuối tháng 10/2009, công ty này bất ngờ được nhận giải thưởng "Sản phẩm an toàn vì sức khỏe cộng đồng" do Ban tổ chức "trao nhầm" khiến dư luận hết sức bức xúc, giải bị thu hồi.
Hiện Vedan đã hoàn tất khoản 127 tỷ tiền phí bảo vệ môi trường và phạt hành chính 267 triệu đồng.
Nguyễn Hưng
Nguồn bài viết

Tự đầu độc...

Đăng bởi KeChuyen 10 tháng mười hai 2009

Bước chân vào “làng đồng nát” Quan Độ (Yên Phong, Bắc Ninh) là thấy tức ngực vì khói. Người Quan Độ ngực lép kẹp vì phải hít cái thứ khói bụi khét lẹt do đốt nhựa, vải dầu và các chất cách điện khác để “phân loại phế liệu”.

Cả chục cái xác tàu bay to như toà nhà, tất cả đều tan rã dưới tay búa tay kìm của người Quan Độ. Này là đồng, là chì… loại nào ra loại nấy rồi kìn kìn theo ôtô của các chủ hàng tỏa đi khắp nơi. Và cách nhanh nhất để người Quan Độ phân loại phế liệu là đốt cháy nhựa, vải dầu và các chất cách điện khác bọc kim loại. Họ đốt ngay trước cửa nhà, ngoài đầu ngõ, hết chỗ thì mang ra cách đồng đầu làng, đốt cho tan hoang, như cháy nhà, cháy chợ.
Người Quan Độ tự hào đã làm giàu bằng chính đôi tay của mình. Nhưng trớ trêu thay, những thứ cực kỳ độc hại mà ở những nước phát triển, người ta phải bỏ tiền ra để được tiêu huỷ nó thì người Quan Độ lại bỏ tiền ra mua nó về, bầy đầy đường làng, ngõ xóm.
Những thứ rác độc hại kia làm sao lại có mặt tại Quan Độ? Có cậy răng người dân nơi đây cũng không tiết lộ! Chuyện làm ăn mà. Chẳng gì cũng nhờ nó mà làng Quan Độ mới có những tỉ phú.

Người Quan Độ từng rã nát cả chục chiếc máy bay to để nhặt kim loại quý…




Những món “hàng ngoại” được mổ ngay trong làng…



… đốt cháy tại chỗ để lấy đồng.



Các cuộn dây điện cỡ lớn…



… cũng được tuốt sạch, để trơ lõi đồng sáng loáng.



… chen chân cả vào chỗ vui chơi của trẻ nhỏ.



Những bình gas sản xuất tại Ấn Độ, bên trong chứa khí gì cũng không rõ, nhưng “chắc chắn không hại gì, bởi tôi đã lấy đèn khò, mổ cả trăm cái có sao đâu” - như lời một thợ "mổ" tại Quan Độ nói.



Những vỏ băng đạn tiểu liên trong đống hàng của người Quan Độ.




"Đặc sản" làng Quan Độ chính là những làn khói đặc quánh do người dân nơi đây đốt đồng nát.



Những di chứng dễ dàng nhìn thấy ở khắp nơi.



Những sản phẩm đổi bằng chính sức khoẻ của người dân làng Quan Độ.



Cửa hàng nhỏ ngay trong làng Quan Độ lại là nơi có thể dễ dàng mua được đèn phóng máy bay, tụ điện cao thế, đi-ốt phát quang, vỉ mạch máy tính… với giá rẻ bất ngờ.



Sức khỏe "ít" đi, bù lại là  những chiếc ôtô xuất hiện ngày càng nhiều trong làng.
 Việt Hưng

Nguồn bài viết

Tưởng truyện cười

Đăng bởi KeChuyen 04 tháng mười hai 2009

Người phụ nữ tá hỏa khi phát hiện ôtô đã bị kẻ gian tháo trộm lấy mất 4 chiếc bánh xe. Chúng dùng gạch kê xe ngay ngắn ở đường, khiến nhiều người không để ý đến việc xe không có lốp.
Sáng 4/12, người dân bán đảo Linh Đàm (Hà Nội) xôn xao trước việc ôtô Hyundai Getz màu xanh lơ đỗ trước cửa chung cư Nơ 4A bị tháo trộm 4 chiếc bánh xe. Điều đặc biệt là kẻ gian đã kê cẩn thận xe lên 4 chiếc "chân" bằng gạch.
Chiếc ô tô bị kẻ trộm tháo trộm 4 bánh. Ảnh: Vạn Xuân
Chiếc ôtô bị kẻ trộm tháo trộm 4 bánh. Ảnh: Vạn Xuân.
Chị Phạm Thu Hương (chủ xe) cho biết, lúc 6h sáng chị mới hay tin do được bảo vệ chung cư thông báo. Ngày nào chị cũng đỗ xe tại vị trí đó. Chiều qua, chị vẫn thấy xe còn nguyên vẹn khi mở cửa lấy chai nước ở bên trong.
Theo người phụ nữ này, bãi trông giữ ở khu đô thị Linh Đàm không đáp ứng đủ nhu cầu nên hầu hết những hộ dân sống ở chung cư Nơ 4 đều phải để xe dưới lòng đường như chị. Chủ nhân chiếc Hyundai Getz phỏng đoán có thể kẻ gian đã "ra tay" vào ban đêm. Chị ước tính, chi phí khắc phục việc này phải mất khoảng 15 triệu đồng.
Công an quận Hoàng Mai khi nhận được tin báo đã cử trinh sát xuống ghi nhận hiện trường và lấy vân tay.
Ít ngày trước, cuối tháng 11 một nhóm chuyên "xoáy" đô của ôtô như logo, cần gạt mưa, gương... tại khu Linh Đàm, Bắc Linh Đàm, Định Công đã bị công an triệt phá.
Vạn Xuân
Nguồn bài viết

"Chết" giữa thủ đô

Đăng bởi KeChuyen 03 tháng mười hai 2009

Hơn một tháng nay, sông Nhuệ, con sông từng góp phần giải cứu Hà Nội khỏi trận lụt lịch sử cuối năm 2008, đã trở thành nỗi ám ảnh của người dân sống hai bên bờ, bởi tình trạng ô nhiễm, hôi thối do nước cạn.

Chỉ cách cống Chèm, nơi sông Nhuệ lấy nước từ sông Hồng vào hơn 2 km, nhưng tại thị trấn Cầu Diễn (Từ Liêm, Hà Nội), nước sông đen kịt, đặc quánh. Đứng từ trên cầu Diễn nhìn xuống, dòng nước không còn chảy, rác rưởi hai bên bờ dày đặc, bốc mùi hôi thối. Ai đi qua cầu cũng nhăn mặt, hoặc bịt mũi chạy cho nhanh.

Nhắc đến con sông gắn bó với gia đình suốt 15 năm qua, ông Trần Thiện Cần (Cầu Diễn) chép miệng "quá bẩn". Ông cho biết, gần 2 tháng trước, sông vẫn chảy, nước không bốc mùi khó chịu. "May mà cư dân ven sông đã có nước sạch, chứ vẫn dùng nước giếng khoan, lại ở ngay ổ bệnh thế này thì nguy hiểm lắm", ông Cẩn nói.
Nước sông Nhuệ ngay dưới chân cầu Diễn bị ô nhiễm nặng Ảnh:Q.Thông
Nước sông Nhuệ ngay dưới chân cầu Diễn. Ảnh:Q.Thông
Chị Ngọc Mai (thị trấn Cầu Diễn), người đã 30 năm nay sống ven sông Nhuệ, phản ánh: "Chưa bao giờ tôi thấy nước sông bẩn và thối như vậy. Trước tôi vẫn mở cửa sau nhà để đón gió mát từ dòng sông, nhưng hơn một tháng nay thì phải đóng thật chặt để tránh mùi hôi từ sông bốc lên. Mới đầu mùa khô cạn đã vậy, chắc chắn mấy tháng nữa tình trạng còn tệ hơn".
Ở phía cuối nguồn, người dân thị xã Phủ Lý (Hà Nam) cũng đang phải gánh chịu hậu quả do sự ô nhiễm của sông Nhuệ. Ông Lại Thanh Tuyên, Phó giám đốc Công ty Cấp nước Hà Nam, cho biết, do nước ngầm bị nhiễm mặn, nhiễm thạch tín không thể khai thác, hơn 60.000 dân của thị xã Phủ Lý phải trông chờ vào nguồn nước duy nhất khai thác nước từ sông Nhuệ và Đáy.

"Dù trải qua quá trình tự làm sạch, nhưng do phải gánh quá nhiều nước, rác thải sinh hoạt và công nghiệp của Hà Nội, về đến Hà Nam, nước sông Nhuệ vẫn rất ô nhiễm. Tháng 11 vừa qua chúng tôi đã hai lần phải ngưng lấy nước sông Nhuệ, mỗi lần 3 ngày. Bà con khát nước cũng đành chịu, bởi không tài nào xử lý được dòng nước quá bẩn. Nồng độ amoni lên tới 150 mg/lít, gấp 100 lần cho phép, hàm lượng kim loại gấp 10 lần cho phép, các loại vi trùng yếm khí, kỵ thì nhiều không thể đếm xuể", ông Tuyên nói.
Tình trạng ô nhiễm sông Nhuệ đã được đoàn công tác của Cục Thuỷ lợi báo cáo Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Báo cáo ngày 30/11 nêu rõ: "Hiện tại do nguồn nước xuống thấp, dòng chảy cơ bản nhỏ không đủ đảm bảo môi trường cho sông". Đoàn công tác đã đề nghị Công ty khai thác công trình thủy lợi sông Nhuệ xây dựng ngay phương án lấy nước, tạo dòng chảy trên sông Nhuệ để cải thiện môi trường cho các khu vực dòng chảy đi qua.
Đủ tất cả các loại rác thải được đổ xuống lòng sông, ngay cả vật liệu xây dựng Ảnh:Q.Thông
Đủ loại rác thải được đổ xuống lòng sông, ngay cả vật liệu xây dựng. Ảnh:Q.Thông
Tuy nhiên, trao đổi với VnExpress.net chiều 2/12, bà Trần Thị Tuyết Hạnh, Phó giám đốc Công ty khai thác công trình thủy lợi sông Nhuệ, cho biết dù rất bức xúc về tình trạng ô nhiễm của con sông này, nhưng chưa thể cải thiện ngay. "Ảnh hưởng của El Nino, nước sông Hồng thấp hơn trung bình nhiều năm tới 3-3,5 m. Nước cạn, không thể dẫn vào sông Nhuệ", bà Hạnh lý giải và cho biết rất lo nước bẩn, lại cạn sẽ làm hỏng trạm bơm ven sông Nhuệ, không đảm bảo kế hoạch tưới tiêu cho 50.000 ha cây trồng của Hà Nội.
Trước chỉ đạo của Cục Thủy lợi, Phó giám đốc Hạnh cho biết công ty đang chờ phê duyệt phương án lập trạm bơm dã chiến lấy nước sông Hồng qua trạm bơm Đan Hoài, lấy nước sông Đáy để bổ sung và pha loãng nước sông Nhuệ. Tuy nhiên, bà Hạnh cho rằng phải cuối tháng 12, đầu tháng 1/2010, khi hồ Hòa Bình tăng xả phục vụ đổ ải, nước sông Hồng dâng cao thì mới lấy được vào sông Nhuệ. Khi đó, tình trạng ô nhiễm mới được cải thiện đáng kể.
Phó giám đốc Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn trung ương Nguyễn Lan Châu rất chia sẻ khó khăn với ngành thủy lợi. Theo bà, trong lịch sử, chưa bao giờ nước sông Hồng và các sông nhánh lại xuống thấp như vậy. "Suốt tháng 10 và 11 vừa qua, mực nước sông Hồng tại Hà Nội thường xuyên ở ngưỡng 1,3 m, trong khi trung bình tháng 10 là 3-5 m, tháng 11 là 2,5-4 m. Có ngày mực nước xuống 0,76 m, thấp chưa từng có", bà Châu cho biết.
Thủ phạm chính gây ra tình trạng thiếu nước, ô nhiễm các dòng sông, theo bà Châu, chính là tác động của El Nino khiến suốt 3 tháng 8, 9 và 10, vùng thượng nguồn các sông không có mưa, hoặc mưa không đáng kể để tạo thành dòng chảy. Mặt khác, nhu cầu nước cho thủy điện, sản xuất và du lịch của người dân trên lưu vực các sông thượng nguồn (Đà, Thao và Lô) cũng như vùng hạ nguồn sông Hồng và sông nhánh ngày càng gia tăng.
Bà Châu dự báo, mấy tháng tới, do chịu ảnh hưởng của El Nino, miền Bắc sẽ khô hạn khốc liệt. Điều này đồng nghĩa tình trạng ô nhiễm trên sông Nhuệ sẽ ngày càng trầm trọng.
Sông Nhuệ dài 74 km, chạy qua Hà Nội và Hà Nam. Từ thời Pháp thuộc, con sông này chỉ cung cấp nước tưới cho cả lưu vực rộng trên 81.000 ha. Nhưng lâu nay nó gánh thêm cả nhiệm vụ chứa nước thải sinh hoạt, công nghiệp của Hà Nội và Hà Nam. Trong trận lụt lịch sử tại Hà Nội cuối năm 2008, con sông này đã góp phần quan trọng trong việc tiêu thoát nước.
Hồng Khánh - Quý Thông
Nguồn bài viết

Giết...Rừng

Đăng bởi KeChuyen 01 tháng mười hai 2009

Giá trị có thể bị lấy cắp của rừng không chỉ là gỗ, đất mới là yếu tố quan trọng và ngày một có giá hơn. Việc giữ đất, đặt ra những giới hạn chặt chẽ trong việc chuyển đổi đất rừng là điều tiên quyết.

Mất rừng và các hệ lụy
Sau các trận lụt kinh hoàng vừa qua, gây thiệt hại hàng trăm nhân mạng và hàng nghìn tỷ đồng, việc truy tìm nguyên nhân và giải pháp để tránh lặp lại thảm họa là điều hết sức cần thiết. Ngoài việc đổ lỗi cho thiên tai, do biến đổi khí hậu và các vấn đề bất khả kháng thì còn một nguyên nhân không thể phủ nhận được: đó là nạn phá rừng đầu nguồn.
Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, với tư cách là Đại biểu QH, một nhà lâm nghiệp đã phát biểu trong một buổi thảo luận: rừng chính là những hồ chứa khổng lồ, giúp giảm nhẹ thiên tai, phòng chống bão lũ, hạn hán cho nhân dân. Giữ rừng là nhiệm vụ chiến lược. Phải làm sao cho người dân sống ven rừng có cuộc sống bằng hoặc cao hơn dân trồng lúa thì họ mới yên tâm giữ rừng.
Thế nhưng vì sao rừng vẫn chảy máu, cái hồ chứa khổng lồ ấy đang dần mất đi vai trò của mình?

Trồng cây cao su trên đất rừng.
Những cánh rừng dù nghèo nhất vẫn còn chứa đựng rất nhiều thứ thiết yếu cho người dân địa phương: hoa quả, măng, nấm, gỗ, củi, thuốc nam, động vật nhỏ... Mất rừng, người dân sẽ buộc phải tìm đến những cánh rừng khác hoặc gia tăng áp lực lên những cánh rừng còn lại. Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ, trong vòng 10 năm qua, không kể hàng nghìn khối gỗ bị trộm cắp, mỗi năm chúng ta mất trắng đi 51.000ha rừng, trong đó có khoảng 20 nghìn ha là chuyển sang mục đích khác, phần lớn là rừng tự nhiên ở thượng nguồn. Số rừng trồng hàng năm có tăng lên nhưng chất lượng, độ che phủ và sự đa dạng sinh học  không thể so sánh với rừng tự nhiên.
Mất rừng, tăng diện tích đấn nông nghiệp đã làm hạn hán thêm nghiêm trọng ở Tây Nguyên, mực nước ngầm nhiều nơi đã xuống quá thấp, đã và sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng cho các hộ trồng cà phê, tiêu.
Bài học mới nhất là huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên, nơi chịu lũ quét kinh hoàng trong cơn bão số 11 vừa qua khiến hàng chục người chết. Trong vòng 2 năm, các công ty tư nhân đã lợi dụng chủ trương trồng rừng kinh tế để xóa sổ 1130 ha rừng đầu nguồn xanh tốt để trồng lại những cây con yếu ớt. Cây chưa kịp bén rễ thì lũ kéo về, cuốn trôi cả một xóm dân cư.  Điều đáng nói là các cơn mưa vừa qua tuy có to nhưng không phải là những "cơn mưa lịch sử" nghìn năm mới lập lại.
Ta sẽ phải làm gì, tốn kém, thiệt hại bao nhiêu khi vài năm lại có một cơn bão với lượng mưa như thế kéo vào? Con người thật nhỏ nhoi trước các cơn cuồng nộ của thiên nhiên. Liệu những nỗ lực bao đời nay của người dân các đô thị miền trung nhằm có một cuộc sống sung túc có trở thành dã tràng xa cát? Liệu có mục đích nào, từ an ninh năng lượng, giải quyết việc làm hay phát triển kinh tế có thể biện minh, bù đắp lại những mất mát về sinh mạng người dân?
Mất rừng đã làm thay đổi mọi thông số an toàn đối với các hồ chứa, quy trình vận hành trở nên lạc hậu, đe dọa hạ nguồn. Hồ thủy điện A Vương đã phải xả nước khẩn cấp khi mới chịu lũ cấp II trong vòng 32 giờ, khi mực nước lên đến 380m so với mực nước gia cường 382m để đảm bảo an toàn cho thân đập. Sự bồi lắng cũng sẽ xảy ra nhanh hơn với lòng hồ, lượng nước về hồ trong mùa khô cũng sẽ suy giảm làm giảm khả năng phát điện và ảnh hưởng đến chức năng thủy nông. Sự bất cập của hàng trăm đập thủy điện ở miền Trung đã bắt đầu bộc lộ.

Nhận thủ diện thủ phạm
Lâm tặc hoành hành trong sự bất lực của chính quyền sở tại, nạn di dân tự dó, phá rừng làm rẩy là những thủ phạm phá rừng truyền thống mà chúng ta sẽ bàn ở dịp khác.
Các quy định về quản lý rừng và đất rừng được quy định rất chặt chẽ trong luật Bảo vệ và phát triển rừng, luật Bảo vệ môi trường, luật Đa dạng sinh học, luật đất đai, và nhiều nghị định khác. Theo đó, việc chuyển đổi trên 200 đặc dụng, trên 1000 ha rừng sản xuất sang mục đích khác đã là công trình quan trọng quốc gia do QH quyết định chủ trương. Việc phá rừng tự nhiên bị hạn chế, ràng buộc bởi nhiều quy định rất chặt chẽ.
Tuy nhiên, các văn bản dưới luật lại nới lỏng, nhiều điểm trái với văn bản của QH ban hành như: quyết định số 127/20/TT-BNN ngày 31/12/2008 về việc trồng cao su trên đất lâm nghiệp; Thông tư số 58/2009/TT-BNNPTNT ngày 09/09/2009 về việc hướng dẫn trồng cao su trên đất lâm nghiệp; thông tư số 24/2009/TT-BNN ngày 5/5/2009 về chuyển đổi rừng đặc dụng, phòng hộ sang rừng sản xuất và ngược lại...
Trong đó, trao cho địa phương thẩm quyền chuyển đổi rừng và đất rừng sang mục đích khác, phá rừng tự nhiên để trồng cao su, kể cả rừng giàu có diện tích dưới 3ha nằm trong khu rừng nghèo, cho phép lấy gỗ từ phá rừng, cho phép thu hồi đất rừng đã giao cho các cá nhân và cộng đồng dân cư mà chỉ bồi thường giá trị đầu tư, không bồi thường về giá trị đất...
Việc này đã dẫn đến việc các địa phương vì lợi ích riêng của mình hay một vài doanh ngiệp nào đó mà làm mất rừng và đất rừng gây hại cho hạ nguồn và sự đa dạng sinh học, gây thiệt hại cho người dân địa phương và cộng đồng dân cư. Một diện tích lớn đất đai thuộc quyền sử dụng của nhà nước, của công đồng bỗng dưng biến thành của các tổ chức tư nhân, các ông chủ đất mới.
Phá rừng làm rẫy.
Mỗi ha rừng gọi là nghèo cũng có vài chục mét khối gỗ công với giá trị quyền sử dụng hoặc thuê đất trị giá hàng trăm triệu đồng chui vào túi ai? nhà nước và người dân địa phương được bao nhiêu trong số không dưới 2000 tỷ đồng cho 20.000ha đất rừng bị chuyển đổi hàng năm? Để đạt được mục tiêu 800.000ha cao su trong cả nước theo Quyết định 750/QĐ-TTg ngày 3-6-2009 của Thủ tướng chính phủ, các tỉnh từ bắc tới nam sẽ phải trồng mới 200.000ha, trong đó, riêng khu vực Tây Nguyên sẽ trồng mới 100.000ha, phần lớn là từ đất rừng nghèo.
Để vượt qua các quy định chặt chẽ của pháp luật, quá trình chuyển đổi đất rừng thành các đồn điền, trang trại cao su đã được diễn ra âm thầm qua nhiều bước. Đầu tiên là việc giao cho các địa phương quy hoạch lại 3 loại rừng theo một số tiêu chí khá thông thoáng với định hướng chung là thể chuyển một số diện tích từ rừng đặc dụng sang rừng phòng hộ và sản xuất, rồi chuyển đất rừng sản xuất ra khỏi đất lâm nghiệp nếu thấy cần thiết. Bộ Nông nghiệp và PTNT sau đó đã công nhận cây cao su là cây đa mục đích (vừa lâm nghiệp vừa nông nghiệp). Thoạt nhìn thì quyết định này chỉ mang tính kỹ thuật, có vẻ vô hại nhưng với việc cho phép chuyển mục đích từ rừng tự nhiên là rừng nghèo sang trồng cao su thì bản án khai tử cho nhiều cánh rừng đã được ký xong.
Đến đây lại xuất hiện một khó khăn mới là tuy diện tích rừng gọi là nghèo của chúng ta khá lớn nhưng không phải chỗ nào cũng có thích hợp với việc lập các đồn điền cao su, do bị người dân địa phương phản đối, đất xấu, độ dốc cao, hạ tầng kém... Bộ NN-PTNT đã phải ra 3 thông tư trong vòng một năm để nâng chuẩn nghèo cho rừng có trữ lượng từ 60- 80m3/ha lên 150m3/ha rồi lại trở về 110m3/ha đối với rừng thường xanh lá rộng. Đặc biệt là những cánh rừng  giàu có diện tích nhỏ hơn 3ha nằm xen kẽ với rừng nghèo thì cũng được  phép phá bỏ cho "liền khoảnh".
Với chuẩn nghèo mới và cho phép phá những đám rừng giàu nằm xen kẽ trong đó, theo ý kiến của TS Nguyễn Chí Thành, nguyên phân viện trưởng Phân viện điều tra và quy hoạch rừng Nam Bộ, một chuyên gia trong ngành lâm nghiệp, hầu như tất cả diện tích rừng Việt Nam đều có thể chuyển đổi sang thành rừng cao su được.
Trở ngại cuối cùng có lẽ là việc thực hiện chương trình trồng mới 5 triệu ha rừng của QH, nhiều diện tích rừng đã được giao cho các tổ chức, cộng đồng và cá nhân quản lý. Nay muốn giao cho các doanh nghiệp, công ty cao su thì phải thực hiện việc thu hồi rừng để giao cho chủ mới. Điều này đã được giải quyết tại Thông tư số 58/2009/TT-BNNPTNT nói trên, cho phép UBND tỉnh hoặc chủ rừng thu hồi lại rừng và đất rừng đã giao cho cá  nhân và cộng đồng để giao cho các công ty trồng cao su mà chỉ phải bồi thường số tiền mà chủ cũ đã đầu tư.
Việc này chắc chắn sẽ dẫn đến xung đột về quyền lợi và phát sinh khiếu kiện. Cuối cùng, chúng ta vẫn sẽ đạt chỉ tiêu đưa độ che phủ củia đất nước ta lên 43% lãnh thổ theo nghị quyết của Đảng và QH bằng cách đưa diện tích cao su mới trồng vào số liệu thống kê để làm tăng độ che phủ của rừng. Như vậy, rừng vẫn bị mất, bị làm nghèo mỗi ngày nhưng số liệu về độ che phủ rừng vẫn tăng lên đều đặn hàng năm.
Cấm tiệt mua bán, chuyển nhượng đất rừng
Dễ nhận thấy rằng giá trị có thể bị lấy cắp của rừng  không chỉ là gỗ, đất mới là yếu tố quan trọng và ngày một có giá hơn. Việc giữ đất, đặt ra những giới hạn chặt chẽ trong việc chuyển đổi đất rừng là điều tiên quyết. Kinh nghiệm cho thấy, không cho phép những kẻ phá rừng đươc mua bán chuyển nhượng đất, không được sử dụng đất vào mục đích khác sẽ giúp ngăn chặn những vụ phá rừng tiếp theo.
Ở Vườn Quốc gia Lò Gò Xa Mát, BQL đã cùng chính quyển địa phương tiến hành biện pháp điều tra, truy cứu những kẻ phá rừng, hủy bỏ cây trồng sai mục đích trên đất lâm nghiệp bất kể là người trồng mua bán sang nhượng hay khai phá đất rừng. Việc này tuy có gặp khó khăn lúc đầu nhưng đến nay đã phát huy tác dụng, nhiều năm nay không phát sinh một vụ phá rừng làm rẫy nào, việc trồng lại rừng trên đất bị bao chiếm luôn đạt và vượt kế hoạch.
Sự trợ giúp của nhà nước và các chính sách hưởng lợi từ rừng cũng hết sức quan trọng, không những với người dân mà với cả chính quyền địa phương. Các chức năng của rừng như khả năng sinh thủy, chống lũ, hấp thụ CO2, duy trì đa dạng sinh học đều có thể quy ra tiền và người hưởng thụ sẽ phải chi trả. Thủ tướng cho phép tỉnh Lâm Đồng thí điểm việc thu phí dịch vụ môi trường rừng, riêng phần thu từ thủy điện và nhà máy nước đã thừa tiền để giữ rừng. Việc khai thác một số lượng hơp lý và bền vững  gỗ lâm sản phụ cũng góp phần tăng thu nhập cho bà con
Chế độ trách nhiệm phải rõ ràng, ai chịu trách nhiệm, nếu mất thì xử lý ra sao. Chính quyền địa phương, với cả hệ thống chính trị trong tay, có vai trò quyết định trong việc bảo vệ rừng. Kinh nghiệm cho thấy chỗ nào mất rừng nhiều là chỗ đó có tiêu cực, không tham ô thì cũng thiếu trách nhiệm, móc nối, chia chác... tăng cường kiểm tra, giám sát, phát hiện và xử lý nghiêm một vài trường hợp thì tình hình sẽ ổn, bằng không, sự nghiệp phá rừng sẽ cơ bản được hoàn thành như cách nói vui của người dân.
* Ông Nguyễn Đình Xuân cũng là Giám đốc Vườn Quốc gia Lò Gò Xa Mát.
Nguồn bài viết

Hổ dữ và Mẹ đẻ...

Đăng bởi KeChuyen

Để người nhà gọi đến lần thứ hai, Linh mới chịu về tiếp khách. Kể từ ngày mất con ông bố trẻ này thường xuyên phải sang nhà chú ruột ở đó tá túc. “Có mặt ở nhà lúc nào em cũng phải chứng kiến người thân ngồi ủ rũ. Thêm đó, bàn thờ con lúc nào hương cũng bay nghi ngút mà không có được tấm ảnh khiến lòng đau nhói…", anh nghẹn lời.
Mặc chiếc áo thun xanh xám cũ ngồi ở phía cuối chân giường, gương mặt Linh già hơn so với tuổi 22. Người nhà bảo, từng đi nghĩa vụ quân sự rắn rỏi là vậy nhưng kể sau cái chết của đứa con trai đầu lòng, họ mới thấy tinh thần Linh sa sút.
Kể lại đêm định mệnh của đứa con xấu số (bé Việt) với giọng nói còn run, đôi mắt nhắm nghiền, Linh bảo hôm đó nằm cạnh con được khoảng hơn nửa tiếng.
“Em nghĩ cháu nó khóc và quấy như hai tối trước, đã có bà và mẹ nó chăm sóc nên chẳng để ý cứ ngủ tiếp. Ai ngờ, chỉ sau khoảng hơn nửa tiếng đã thấy vợ nằm dưới chân giường thút thít kêu la con bị ai đó bắt cóc trong quãng thời gian đi vệ sinh”, anh kể.
Giếng nước - nơi phát hiện xác bé trai 3 tháng tuổi. Ảnh: Hà Anh.
Giếng nước - nơi phát hiện xác bé trai 3 tháng tuổi. Ảnh: Hà Anh.
Tin lời vợ trẻ, người chồng hoảng loạn kêu gào. Cả nhà tin việc bé bị bắt cóc là có thật. Gầm giường, xung quanh ngôi nhà và những nơi nghi vấn đã được hàng chục người thân trong gia đình rọi đèn tìm kiếm nhưng đều không có kết quả.
Bị nhiều người truy hỏi, Nụ (vợ Linh) không nói thêm câu nào. Không giấu vẻ bức xúc, Linh bảo thời điểm đó các cửa trong nhà đều chốt. Khả năng bé bị bắt cóc khó xảy ra, song không ai nghĩ là Nụ nói dối và làm việc "tày trời" đó. Trước đó ít phút, cô còn bế và ru con.
"Hổ dữ còn không ăn thịt con. Huống hồ đây là mẹ đẻ", Linh trút bầu tâm sự khi nói về người vợ đang bị điều tra vì tình nghi vứt con dưới giếng.
Từ cơ quan điều tra trở về, Linh gói gém những hình ảnh của Nụ vào một nơi. Tấm ảnh cưới phóng to treo ở gian ngoài cũng bị quay úp vào tường. "Hình ảnh người đàn bà này em không còn muốn nhìn thêm một lần nữa. Mọi việc diễn ra một cách quá tàn nhẫn", Linh nghẹn ngào.
Nói về mối tình của hai người, Linh bảo cả hai kết hôn chỉ sau 6 tháng tìm hiểu. Thời gian không nhiều nên tính cách của vợ anh không hiểu hết, anh chỉ cảm nhận qua những lần đến chơi và trò chuyện qua điện thoại. "Nhìn nhau đã thấy thích rồi. Em cứ nghĩ đơn giản cô ấy là con cả trong gia đình làm nghề nông, chắc cũng hợp với gia đình nhà mình. Ai ngờ...".
Kể từ khi có vợ, người đàn ông 22 tuổi nhiều lần phải nghe người thân cũng như hàng xóm góp ý về tính cách của Nụ. Họ cho rằng, vợ Linh là người đàn bà không mấy chan hòa, ít nói với mọi người. Đã nhiều lần góp ý cho vợ nhưng kết quả không mấy khả quan.
Liên tục nhả khói thuốc lên trần nhà, Linh tâm sự, kể từ khi về làm dâu trong nhà, Nụ hiếm khi phải chân lấm tay bùn ở ngoài đồng. Chồng đi làm xa, người phụ nữ 22 tuổi lại xin về nhà mẹ đẻ ở vài ngày. Quãng thời gian này, cả hai đều không có mâu thuẫn hay to tiếng với nhau.
Làm bố ở tuổi 22 vui nhiều nhưng cũng lắm vất vả. Mỗi khi vợ, con ốm đau Linh lại chạy vay mượn anh em đồng nghiệp ít tiền mang về chu cấp bởi tiền công phu hồ khá bấp bênh.
Khai với cơ quan điều tra, Nụ cho rằng nguyên nhân dẫn đến việc sát hại núm ruột của mình vì nghi ngờ chồng có mối quan hệ "bất chính" với ai đó, ít được quan tâm...
Linh buồn bã bảo không quan tâm nhiều đến lời khai đó bởi cho rằng: "Để giảm nhẹ tội, Nụ có thể khai bất cứ điều gì với cơ quan điều tra".
"Em quá đau lòng rồi. Con mất không thể lấy lại được, giờ chắc em phải tự vượt qua nỗi đau để bố mẹ già bớt khổ", giọng Linh chùng xuống, đôi mắt hoe đỏ trong chiều muộn.
Chiều 24/11, trao đổi với VnExpress.net, lãnh đạo công an huyện Thạch Thất (Hà Nội) cho biết, cơ quan điều tra chưa khởi tố vụ án vì đang làm một số giám định.
Tuần trước, nghi phạm là mẹ bé Việt bị cơ quan điều tra tạm giữ hình sự để điều tra làm rõ vụ việc. Tại đây, người mẹ trẻ 22 tuổi bước đầu khai là thủ phạm sát hại con.

Hà Anh
Nguồn bài viết

Xin đừng bắt vua quan phải "cởi trần, đóng khố" nữa

Đăng bởi KeChuyen 28 tháng mười một 2009

 Tôi vừa được xem cuốn tranh truyện "An Dương Vương và Nhà nước Âu Lạc" truyện của Nguyễn Thị Thu Hương, tranh của Hồ Vĩnh Phúc, do Nhà Xuất bản Giáo dục in năm 2007. Phần truyện thì tác giả viết theo truyền thuyết không có gì phải bàn. Riêng phần tranh xem xong tôi sửng sốt đến vã mồ hôi.


Hình vẽ An Dương Vương và Mỵ Châu.
* Vẽ An Dương Vương cởi trần, đóng khố, chân đất
Tất cả người Âu Lạc từ dân thường đến quân sĩ đều vẽ cởi trần trùng trục, phần dưới thân che bằng lá cây. An Dương Vương luôn luôn đóng khố, bàn chân không guốc dép, cũng cởi trần, quanh cổ quàng một dải lông chim. Riêng Mỵ Châu có mặc váy và mặc yếm.
Tất cả người Hán từ Triệu Đà, Trọng Thuỷ đến quân lính đều áo mũ xênh xang như ta thường thấy trong phim truyền hình về truyện Tam Quốc.
Sự đối lập về trang phục này dĩ nhiên đưa đến cho người xem, mà đối tượng chính là các em học sinh nhỏ tuổi hiểu sai về nền kinh tế đời sống, văn hoá xã hội của hai dân tộc, một đằng quá hoang dã, một đằng quá văn minh (xem ảnh)
Ở đây tôi chỉ muốn nói rằng, vải vóc của dân ta thời cổ đại không phải quá hiếm hoi, đến nỗi vua chúa phải đóng khố như nhiều hoạ sĩ, điêu khắc sĩ đã vẽ và đắp tượng.
* Người Lạc Việt đều đã có quần áo mặc
Truyền thuyết thời Hùng Vương cho biết, Mẫu Âu Cơ dạy dân trang Hiền Lương (Hạ Hoà Phú Thọ) cấy lúa trồng dâu nuôi tằm dệt vải. Ứng với thời kỳ này là văn hoá khảo cổ Phùng Nguyên cách nay 4000 - 4500 năm, đã phát hiện nhiều dọi xe sợi.
Nhà khảo cổ học uy tín GS.TS Hán Văn Khẩn nghiên cứu hàng chục di chỉ Phùng Nguyên đưa ra kết luận về vải như sau: "Dọi xe chỉ tìm thấy khá phổ biến trong văn hoá Phùng Nguyên... Như vậy nghề dệt vải đã phổ biến trong văn hoá Phùng Nguyên. Cư dân văn hoá này ít nhất cũng có hai loại vải mặc, đó là vải vỏ cây và vải dệt từ sợi" (Hán Văn Khẩn - Văn hoá Phùng Nguyên - NXB Đại học quốc gia Hà Nội - 2005).

Hình vẽ An Dương Vương cởi trần đóng khố,
bên cạnh là một người mặc quần vỏ cây.

Đấy là nói về vải vóc ở giai đoạn mở đầu thời đại Hùng Vương. Đến các giai đoạn sau như Đồng Đậu, Gò Mun, Đông Sơn thì nghề dệt vải đã phát triển ngang tầm các nghề thủ công khác như nung gốm với 35 mẫu hoa văn, đan lát bộ đồ dùng tre nứa gần như ngày nay, đúc đồng với trống Ngọc Lũ nổi tiếng. Các mộ táng thời Hùng Vương như mộ Tứ Xã (Phú Thọ) thuộc văn hoá Gò Mun cách nay hơn 3000 năm, mộ Châu Can (Hà Tây cũ), mộ Việt Khê (Hải Phòng) thuộc văn hoá Đông Sơn cách nay 2800 năm đến thế kỷ thứ III trước công nguyên đều có vải liệm in trên hài cốt.
Sách Lịch sử Việt Nam, tập I  (NXB KHXH, 1971) viết về vải thời Hùng Vương như sau: "Dấu vải in trên nhiều đồ đồng đồ gốm. Tượng người, hình người trạm khắc trên trống, thạp, cho ta biết y phục người đương thời đã khá phong phú. Người Lạc Việt mặc áo chui đầu gài khuy bên trái".
* Xin đừng bắt vua quan phải "cởi trần, đóng khố" nữa
Sách Lịch sử Vĩnh Phú của Vũ Kim Biên và Lê Tượng (in năm 1980) viết "Về cuối thời Vua Hùng tầng lớp trên may mặc khá xa hoa. Ở di chỉ Làng Cả (Việt Trì) tìm thấy bộ khoá dây lưng bằng đồng mỗi bên tạc 4 con rùa trang trí rất đẹp, to khoẻ, dự đoán là của một vị quan võ".
Đây là nhận thức về đời sống vật chất thời Hùng Vương từ 30 năm trước, ngày nay hiểu biết đó còn rõ hơn. Chúng tôi khẳng định, thời Hùng Vương theo truyền thuyết chỉ có Chử Đồng Tử quá nghèo khó phải luôn luôn đóng khố mà thôi. Còn nhân dân Lạc Việt cũng đóng khố trong lúc lội nước mò tôm cá, hoặc dầm mình cấy lúa chiêm sâu, nhưng sau đó về nhà họ đều có quần áo mặc, váy của nữ gọi là xiêm. Về mùa hè nóng bức thì nữ ít mặc áo mà chỉ mặc yếm. Những hình người hoá trang khắc trên trống đồng thạp đồng có thể hiểu đấy là áo dài cách điệu.

Triệu Đà - Trọng Thủy quần áo lộng lẫy
Dân như thế thì tất nhiên vua chúa thừa điều kiện để có quần áo đẹp xứng với uy quyền. Chúng ta biết rằng thời đó các Vua Hùng đã dùng trống đồng để biểu thị uy quyền. Sang thời An Dương Vương thừa hưởng thành quả sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp rực rỡ của thời Hùng Vương, không thể có chuyện quay trở lại hoang sơ mấy nghìn năm trước của cư dân nguyên thuỷ lấy lá cây làm áo, thủ lĩnh cởi trần đóng khố, như vậy được?
Phạm vi của một bài báo chúng tôi chỉ nêu sơ qua vài dẫn chứng như vậy, chứ chưa thể nói rõ được rằng nền văn minh Lạc Việt không hề thua kém, mà có cái còn hơn các nước trong khu vực cùng thời đại. Mong rằng từ nay trở đi các hoạ sĩ, điêu khắc sĩ đừng vẽ và tạc tượng vua quan thời Hùng Vương, An Dương Vương cởi trần đóng khố nữa.
Vả lại đã là sáng tác nghệ thuật thì đâu có cần phải bệ nguyên xi thực tế vào tác phẩm. Các hoạ sĩ Trung Hoa vẽ tổ tiên họ thời Tam hoàng Ngũ đế, Hạ, Thương, Chu, Xuân thu Chiến quốc (ngang với thời Hùng Vương) vua quan sĩ thứ đều áo mão xênh xang lộng lẫy, để vừa thoả mãn lòng khao khát thẩm mỹ của người xem vừa tự tôn dân tộc, chứ có phải là sự thật cả đâu. Là vì nghệ thuật thường có một khoảng cách xa với tự nhiên chủ nghĩa.
  • Theo Nhà nghiên cứu Vũ Kim Biên (Thể thao Văn hóa)
Nguồn bài viết

Nước mắt nhà giáo ngày 20/11

Đăng bởi KeChuyen 21 tháng mười một 2009

Hôm nay là ngày cả xã hội tôn vinh nhà giáo nhưng tôi vẫn lên lớp 12 tiết và trong tiết dạy tôi nghe tiếng "zô, zô..." rất lớn của buổi tiệc mừng tôn vinh các nhà giáo của đa số người "không phải là nhà giáo"...

Người gửi: nguyen hoang lan

Kính gửi Bộ trưởng, tôi là thạc sĩ tiếng Anh giảng dạy tại một trường cao đẳng có tiếng tại TP HCM. Hôm nay, tôi đã khóc khi đọc thư Bộ trưởng, tôi khóc cho tôi và cho nền giáo dục nước nhà.

Hôm nay là ngày cả xã hội tôn vinh nhà giáo nhưng tôi vẫn lên lớp 12 tiết và trong tiết dạy tôi nghe tiếng "zô, zô..." rất lớn của buổi tiệc mừng tôn vinh các nhà giáo của đa số người "không phải là nhà giáo", từ hội trường vọng sang.

Để thiết thực mừng ngày nhà giáo, trường tôi đã "chăm lo" cho mỗi giáo viên một phong bì 100.000 đồng, nhận xong ai về việc đó như mọi ngày.

Tôi giảng dạy tại trường được trả lương 45.000 đồng một tiết với khoảng 60 sinh viên trên một lớp, đó là tất cả những gì có được từ nghiệp giảng viên.

Để nâng cao chất lượng học tập của sinh viên đặc biệt là môn tiếng Anh, tôi đã áp dụng nhiều phương pháp dạy học "tích cực" và "hậu quả" là cứ mỗi tiết giảng tôi phải tốn khoảng 15.000 đồng tiền học cụ cho 60 sinh viên (chỉ có thể có ở Việt Nam đây là lời Giáo sư của tôi nói) như vậy.

Tôi dạy một học phần Anh văn 60 tiết và nhận được 2,7 triệu đồng (trừ 10% thuế thu nhập cá nhân trường tạm thu) tôi còn 2,43 triệu đồng để giảng dạy cho 60 sinh viên trong 60 tiết tiếng Anh. Sau khi trừ chi phí học cụ, thu nhập của tôi chỉ còn 1,53 triệu đồng.

Trong khi đó trường thu học phí 150.000 đồng một tín chi, như vậy mỗi sinh viên phải đóng 600.000 để học môn tiếng Anh (60 tiết = 4 tín chỉ). Với 60 sinh viên một lớp, trường thu được 36.000.000 đồng.

Học kỳ này tôi dạy 4 lớp, nhà trường thu được 144 triệu đồng nhưng tôi thu được 6,12 triệu đồng/5 tháng, vậy mỗi tháng tôi nhận được 1,26 triệu đồng. Tôi là thạc sĩ tiếng Anh luôn được các công ty chào mời lương không dưới 6 triệu đồng mỗi tháng.

Vậy, tôi tiếp tục là giáo viên được chăng? Với những dòng này trong ngày Nhà giáo, tôi mong toàn "xã hội" hãy hiểu cho "nhà giáo" chúng tôi.

Một giảng viên trẻ không muốn bỏ nghề.
Nguồn bài viết

KeChuyen chỉ muốn KeChuyen's Blog là nơi giữ lại những khoảng thời gian của Cuộc Sống: Lịch sử, Phong tục của Nước ta từ xưa và các sự kiện Hiện Tại. Để thấy Cuộc Sống đang biến đổi. Chúc mọi người "Nhìn" thấy Thời gian với KeChuyen's Blog - Kể chuyện Thời gian.