13 tháng 2 2014

Hội Lim

1 nhận xét
Các liền anh liền chị dùng cơi trầu 2 ngăn để mời trầu du khách, du khách không được mời không mà phải trả tiền. Tiền sẽ được nhanh chóng cất xuống ngăn dưới.
Số tiền cũng dao động tùy nơi. Có chỗ được rao bán với giá 10.000 đồng/ miếng trầu. Có chỗ thì “tế nhị” cho biết là “tùy tâm”.
Bên cạnh những nỗ lực đáng ghi nhận của Ban tổ chức như tình trạng cờ bạc đã không còn, tuy nhiên vẫn còn nhiều hình ảnh phản cảm, bị thương mại hóa cứ “đến hẹn” lại tái diễn.
Một số hình ảnh chưa đẹp mà nhóm phóng viên VOV online ghi được tại Hội Lim năm nay:

Hai bên đường lối vào lễ hội là hàng loạt những gian hàng ăn uống, bán hàng và trò chơi giải trí. Trong đó, chiếm phần lớn là các gian hàng bắn súng và ném phi tiêu lấy thưởng,

Bất chấp biển cấm bày, bán hàng rong, những gian hàng lưu niệm, đồ ăn... vẫn tràn lan trên vỉa hè, thậm chí cả dưới lòng đường

Người dân xem hát quan họ tại Hội Lim
Khu vực đồi Lim, nơi diễn ra các trò chơi dân gian và sân khấu quan họ diễn ra trên đồi đất trở nên bụi bặm, gây ô nhiễm không khí do lượng du khách đổ về ngày một đông

Không ít người đến xem hội phải đeo khẩu trang, che mặt cho đỡ bụi

Nhiều du khách về trẩy hội thích thú với dịch vụ cho thuê quần áo quan họ để chụp ảnh lưu niệm. Đây là dịch vụ chui, vì thế du khách thay đồ ngay giữa "thanh thiên bạch nhật" gây phản cảm.
BTC lễ hội sử dụng hệ thống loa thùng, công suất lớn để phục vụ các lán quan họ

Tuy vậy, những lán quan họ cạnh nhau với những chiếc loa thùng có khoảng cách quá gần khiến cho không khí lễ hội trở nên ồn ào, tiếng hát quan họ của các lán lấn át lẫn nhau

Năm nay không còn tình trạng "ngả nón xin tiền" mà thay vào đó là hình thức "mời" trầu lấy tiền.

Phần lớn cơi trầu có hai ngăn, ngăn trên đựng trầu và khi khách trả tiền thì liền anh liền chị sẽ kín đáo cất tiền xuống ngăn dưới. Tiền được trả "tùy tâm" . Tuy nhiên có nơi tiền và trầu vẫn được để liền nhau như một sự "gợi ý"

Hiện tượng "ngả nón xin tiền" đã được cơ bản chấm dứt.

Tuy vậy, thay vì ngả mũ...

Là mời trầu..để đổi lấy tiền...

Lịch sử: Kinh Bắc xưa nổi tiếng là vùng đất của những câu truyện cổ, những sự tích văn hoá. Vì truyền thống này mà nơi đây sở hữu nhiều lễ hội dân gian. Lễ hội được nhiều người quan tâm nhất là Hội Lim tại thị trấn Lim, Tiên Du, Bắc Ninh. Hội Lim là một sinh hoạt văn hoá - nghệ thuật đặc sắc của nền văn hoá truyền thống lâu đời ở xứ Bắc và dân ca Quan họ trở thành tài sản văn hoá chung của dân tộc Việt, tiêu biểu cho loại hình dân ca trữ tình Bắc Bộ. Hội Lim chính là hội chùa làng lim và đôi bờ sông Tiêu Tương. Hội Lim trở thành hội hàng tổng (hội vùng) vào thế kỷ 18. Khi quan trấn thủ xứ Thanh Hóa Nguyễn Đình Diễn là người thôn Đình Cả, Nội Duệ, xứ Kinh Bắc, có nhiều công lao với triều đình, được phong thưởng nhiều bổng lộc, đã tự hiến nhiều ruộng vườn và tiền của cho tổng Nội Duệ trùng tu đình chùa, mở mang hội hè, gìn giữ thuần phong mỹ tục. Ông còn cho xây dựng trước phần lăng mộ của mình đặt tên là lăng Hồng Vân trên núi Lim. Do có nhiều công lao với hàng tổng và việc ông đặt hậu ở chùa Hồng ân, nên khi ông mất nhân dân tổng Nội Duệ đã tôn thờ làm hậu thần, hậu Phật hàng tổng. Văn bia lăng Hồng Vân có tên Hồng Vân từ bi ký niên đại Cảnh Hưng 30 (1769) hiện giữ ở đình thôn Đình Cả đã cho biết khá rõ lai lịch, công trạng và việc thờ phụng hậu hàng tổng Nguyễn Đình Diễn mỗi năm hai dịp vào "ngày sinh" và "ngày hóa" của ông tại lăng Hồng Vân và chùa Hồng ân trên núi Lim. Song trải tháng năm lịch sử, hội Lim đã có nhiều lớp văn hóa, trong đó người ta chỉ tổ chức tế lễ hậu thần vào một dịp là ngày 13 tháng giêng trùng với hội chùa Lim. Chính vì vậy mà có hội Lim và đây là hội hàng tổng.

19 tháng 1 2014

Giọt nước mắt

0 nhận xét
(ĐS&PL) Ngay sau khi báo Đời sống và Pháp luật đăng câu chuyện cảm động người phụ nữ bán ve chai mang bao gạo 10 kg và chai dầu ăn 1 lít đến quán cơm chay Thiên Phước 5000đ, dư luận đã dấy lên những xúc cảm mạnh mẽ về tình người trong xã hội.
Câu chuyện có thật diễn ra vào trưa ngày 13/1 vừa qua, tại quán cơm chay Thiên Phước 5000đ, ở 62 Nguyễn Chí Thanh, phường 16, quận 11, TP.HCM. Trong lúc mọi người đang loay hoay vì giờ cao điểm khách vào ăn cơm đông, cậu sinh viên (là lực lượng tình nguyện viên phụ giúp quán) báo có cô bán ve chai là khách hàng thương xuyên của quán muốn gặp.
Vừa gặp chủ quán, chị đã khóc và kể: "Năm nay làm ăn khó khăn quá, đối với chúng tôi những người lao động xa quê lên đất Sài Gòn tìm một công việc đã khó và còn khó hơn khi vật giá leo thang. Thu nhập thì thấp (chị vẫn vừa nói vừa khóc), nhưng tôi đã vào quán này ăn từ ngày quán khai trương cho đến nay.
Dân mạng “nóng” câu chuyện cảm động ở quán cơm 5000đ - Ảnh 1
Người phụ nữ bán ve chai mang một bao tải gạo và một chai dầu ăn đến quán cơm chay Thiên Phước 5000đ.
Đối với chúng tôi đây thật sự là điểm đến buổi trưa ấm lòng, tiết kiệm được chút ít chi phí cho bữa ăn hàng ngày...”. Nói xong, chị đi ra xe đẩy ve chai của mình ôm vào quán một bao gạo 10kg và một chai dầu ăn 1 lít rồi nói, xin quán hãy nhận ở nơi tôi tấm lòng, để chia sẻ với nhau.
Chủ quán cơm ngỡ ngàng, không biết phải làm sao vì món quà này đối với nhiều người tuy không lớn, nhưng đối với một người thu nhập thấp thì đây quả là một số tiền cũng không hề nhỏ. Rồi anh nói sẽ nhận ở tấm lòng của chị.
Thế nhưng chị nhất quyết không chịu, bắt chủ quán phải nhận bao gạo và chai dầu ăn. Chủ quán cơm chỉ còn cách nhận những món quà tình, quà nghĩa kia và dặn dò chị mai mốt chị đến ăn cơm, hôm nào buôn bán ve chai được kha khá thì chị có thể đem lại 1 bó rau muống hoặc 1 chai nước tương nho nhỏ là được rồi, không nên mua với số tiền vượt khả năng của mình, quán sẽ không nhận đâu. Chị cười và câu chuyện cứ như dài bất tận tựa tấm lòng của những người tốt gặp nhau.

KeChuyen: Cuộc sống khó khăn, nhưng mong sao con người vẫn giữ được trong mình lòng tốt. Cảm ơn chị đã khẳng định điều đó.

11 tháng 12 2013

Đồng đội ơi, cứu...

0 nhận xét

(Dân trí) - Chúng tôi nâng máy ảnh lên lại hạ máy xuống không sao chụp được vì nước mắt cứ trào ra ướt đẫm trước nỗi bất hạnh quá sức tưởng tượng của một gia đình.

3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...
3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...
Ba con người điên dại, lê lết trên nền nhà đất trống huơ trống hoác trong lúc chỗ dựa duy nhất của họ đang phải giành giật sự sống nơi bệnh viện. Tất cả toát lên một sự điêu tàn, thương tâm, cùng quẫn mà từ trước tới nay chúng tôi chưa hề gặp bao giờ.
Tột cùng bất hạnh
Tháng 1/1972, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lê Văn Hoá (SN 1952) lên đường ra trận, tham gia đoàn quân Nam tiến đánh giặc. Sau những năm tháng ở chiến trận cùng với đồng đội và giải phóng miền Nam trong chiến thắng tưng bừng. Tháng 5/1976, anh xuất ngũ trở về quê hương kết duyên với chị Nguyễn Thị Tuyết (SN 1953) định cư tại xã Quỳnh Mỹ nay là khối 9 thị trấn Cầu Giát (huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An).
3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...
Cô con dâu đã ở riêng đôi khi cũng phải tranh thủ sang nhà cho bố ăn cháo. Nói cháo cho oai, chứ nước nhiều hơn gạo mỗi khi cho ông ăn.
Do những năm tháng chiến đấu trong các trận mạc, anh đã bị chất độc màu da cam ăn sâu vào cơ thể mà anh không hề hay biết. Cái ngày vợ chồng anh sinh các con thì mới hay biết mình đã bị nhiễm chất độc da cam nhưng không biết phải làm sao giờ. Cũng từ đó, 3 đứa con của vợ chồng anh đều dị tật. Đầu tiên phải kể đến cậu con trai Lê Văn Cường (SN 1980) đầu óc khá tỉnh táo nhưng 2 cánh vai sạ xuống, mỗi bên nổi lên hai cục xương tựa như người có… 4 vai.
Và anh quặt quẹo ốm đau triền miên tưởng chừng anh không thể lấy được vợ. Thế nhưng, Cường may mắn được một thiếu nữ nghèo thương yêu lấy làm chồng. Ngày họ cưới nhau hai bên nội ngoại, làng xóm ai cũng vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, quà cưới cũng như của hồi môn với vợ chồng trẻ Cường lúc đó chẳng có gì ngoài mấy yến gạo, cân muối. Sau ngày cưới, họ không có tiền mua đất nên phải dựng tạm ngôi nhà trong vườn bố mình để ở riêng bữa rau bữa cháo nuôi nhau cho qua ngày đoạn tháng.
Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.
Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.
Sau khi anh Cường ra đời được 2 năm, bà Tuyết tiếp tục sinh thêm đứa con thứ 2 và đặt tên là Việt (SN 1982). Ngày cất tiếng khóc chào đời Việt cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa và lớn nhanh như thổi. Từ năm lớp 1 đến gần cuối cấp 2, Việt luôn là đứa con ngoan hiền, chăm lo học giỏi. Thế nhưng đến năm 13 tuổi, Việt bỗng dưng trở chứng, tính tình khác thường… Đặc biệt, Việt cứ lắc lư như một người bị bệnh thần kinh và cuối cùng là toàn thân không sao cố định được.
Kể từ đó, con đường học hành của Việt chính thức dừng lại. Và quãng đời tăm tối gắn với Việt từ ngày đó. Hằng ngày, Việt chỉ nằm bẹp, lắc rung cả giường, muốn ngồi dậy phải có người khác khiêng. Những mong có đứa con lành lặn để sau này khi về già còn có đứa nuôi dưỡng, nâng đỡ nên năm 1984, chị Tuyết thêm một lần sinh hạ - lần thứ ba với đứa con gái chào đời chị đặt tên Lê Thị Hoa. Hoa ra đời rực rỡ như bông hoa đào chúm chím trước xuân ai cũng vui mừng. Niềm vui tràn ngập gia đình, anh chị nhìn con tràn trề hy vọng. Thế nhưng, tai họa lại ập đến, năm lớp 4, Hoa bỗng nhiên cứ đi như lao về phía trước rồi ngã ịch lúc nào không biết.
Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.
Người con gái duy nhất của ông Hóa chỉ biết nằm "cười" sảng. Chị bị từ khi đang học cấp 1 cho đến nay như  cảnh ngộ của anh trai mình. 
Dần dần, Hoa cứ liêu xiêu như người đi trong mưa bão và cuối cùng là chân tay run bần bật không cầm được cái gì rồi dẫn đến mất trí nhớ, và hằng ngày Hoa chỉ biết la hét suốt ngày đêm. Hai đứa con mang bệnh nặng, có thứ gì đáng đồng tiền trong nhà anh chị bán hết để đưa 2 con đi bệnh viện hầu mong sẽ có một phép mầu nào đó sẽ chữa trị khỏi. Song, vợ chồng anh mang hai con đưa đi khắp các bệnh viện từ Bắc vào Nam, hay Miền Trung nhưng vô vọng, đành gạt nước mắt đưa về sớm khuya lặn lội làm lụng nuôi con.
Tưởng rằng nỗi thống khổ đã đến tột cùng, dè đâu năm 1990, ông Hoá, chỗ dựa vững chắc của cả gia đình đột nhiên phát bệnh: Chân run, tay khèo, cơ teo, miệng ngọng, mắt lồi, trí nhớ hoàn toàn bị xoá sạch. Hàng ngày, ông chống 2 tay xuống đất lết đi từng centimet, vừa lết ông vừa kêu lên thảm thiết “Đồng đội ơi…cứu với”.
Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.
Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.
Từ đó, bà Tuyết một mình, vắt kiệt sức chống chọi phục vụ ngần ấy con người vừa bệnh tật vừa điên dại. Bà chạy vậy khắp nơi, nhờ sự cưu mang của anh em nội ngoại bà con chòm xóm bữa rau bữa cháo cầm hơi. Đã vậy, các thành viên trong gia đình cứ ốm đau triền miên nên phải thuốc thang liên tục quanh năm.
Họa vô đơn chí
Trong lúc nỗi bất hạnh của gia đình cựu chiến binh này khó có gia đình nào ở xứ Nghệ có thể “sánh kịp” thì tạo hoá lại khéo “trêu ngươi”. Thế là tai hoạ thêm một lần nữa đổ ập xuống như muốn nghiền nát, chặn hết con đường sống của họ. Trong một lần đi nhặt ve chai, bà Tuyết bị một chiếc xe tải tông phải. Bà được nhập vào bệnh viện đa khoa tỉnh Nghệ An, nằm tại “Phòng hồi sức tích cực đặc biệt” sau đó chuyển qua khoa thần kinh cột sống rồi xuống Khoa răng hàm mặt.
Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.
Người cựu chiến binh năm xưa từng ra vào chiến trường, lăn dưới mưa đạn của quân thù không đầu hàng số phận, nhưng giờ ông đang đầu hàng số phận mình ngay giữa thời bình...
Tại bệnh viện, bà Tuyết bị cắt cụt cánh tay phải, gãy xương đòn vai, chấn thương sọ não, gãy xương quai hàm trên dưới, vỡ xương xoan mặt, dập đốt sống 4, đa chấn thương toàn thân. Hiện nay, bà vẫn hôn mê sâu, nằm bất động, toàn thân quấn đầy băng trắng dù đã chạy chữa hết 60 triệu. Bà Tuyết là lao động chính trong gia đình, là chỗ dựa cho cả 4 con người giờ bà đã như sụp đổ, không còn khả năng lao động được nữa, giờ bà đang nằm chờ chết mà thôi… Như thế, đoạn kết của một gia đình có thể xem như đã chấm dứt.
Trong khi đó, có mặt tại gia đình bà Tuyết vào những ngày cuối tháng 11 này cơn mưa cứ rắc rắc như rắc muối, giữa cái lạnh tê tê của xứ Nghệ và lặng người chứng kiến sự điêu tàn không bút nào tả xiết. Căn nhà của những người “khốn khổ” này khi những bức tường vôi lở loác như một thân hình người bị ghẻ lỡ, mái ngói tiêu điều xác xơ như có cơn gió giật cấp 12 vừa vụt qua, cũng vì thế nhưng trong căn nhà không có chỗ nào không dột khi trời mưa xuống. Nước mưa, cộng với bột mọt (những con mọt đục xà nhà - PV) từ rui hoành rơi xuống đầu 3 con người gầy gò, rách rưới, hôi hám, vô thức, run cầm cập.
Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An.
Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An.
Dường như cảm nhận được nỗi đau, ông Hoá không còn kêu la ngồi thẩn thờ, đôi mắt vô hồn. Cô con gái út không còn lê la ngoài chợ được nữa mà thay vào đó là hú hét mà ngồi lỳ một chỗ tay chân run bần bật lên, còn Việt thì vẫn cứ run lắc liên tục không ngừng. Từ đầu đến cuối nhà, không thấy bất cứ một vật dụng gì để có thể nhận ra đây là chỗ ở của “con người”.
Cậu con trai đầu dù ốm yếu vẫn phải vào bệnh viện trực mẹ. Toàn bộ gánh nặng gia đình nhờ vào cô con dâu đã ở riêng cũng nghèo khổ, nhàu nát, tả tơi chẳng khác gì mẹ chồng do gánh nặng nhà chồng và nhà mình với hai con thơ dại. Khi thấy chúng tôi đặt gói quà vào bên cạnh, ông Hoá bổng như cảm nhận được, hai giọt nước mắt vón thành cục trào ra, lăn xuống, đọng lại trong hốc mắt sâu hoằn.
Ông cứ ú ớ, khó nhọc vừa rên hừ hừ rồi nói những câu rất khó nhọc: “Đồng đội ơi…cứu…cứu với! Ai ơi…cứu…cứu…”.
Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...
Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...
Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Mã số 1254: Anh Lê Văn Cường, khối 9 thị trấn Cầu Giát, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An
ĐT: 01658.903.334 - anh Nam em bà Tuyết.
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Email:quynhanai@dantri.com.vn
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.

* Tài khoản USD tại VietComBank:Account Name:Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm

* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội - Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
3. Văn phòng đại diện của báo:
VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269
Nguyễn Duy

20 tháng 11 2013

Tình thầy trò

2 nhận xét
Những năm tháng chiến tranh, học trò mang theo cáng tre, túi cứu thương, mũ rơm đi học, còn thầy cô đan mũ cho các em, đưa xuống hầm trú ẩn khi có ném bom.
anh14-1118-1384844029.jpg
Thời chiến, học trò đến trường, trên đầu là bom rơi đạn nổ. Ngoài sách vở thì mũ rơm, túi tre và cáng cứu thương là những vật dụng không thể thiếu trong hành trang của học trò.
anh4-6109-1384850674.jpg
Lớp học thời chiến được tổ chức ở sân kho, sân đình và cả hầm trú ẩn.
a6-5271-1384844030.jpg
Ngoài dạy chữ, thầy giáo còn dạy học trò đan mũ rơm. Những năm kháng chiến, phong trào "mũ rơm đi học" lan khắp miền Bắc.
hamtruan-9437-1384850674.jpg
Cô giáo đưa học trò mẫu giáo xuống hầm trú ẩn.
tantruong-5446-1384850674.jpg
Cô giáo dẫn học trò ra khỏi lớp sau khi tan trường.
a16-3304-1384850674.jpg
Những cô giáo nuôi dạy trẻ ở Đông Anh (Hà Nội) chăm sóc học sinh mầm non ngay cạnh hầm trú ẩn.
a5-1489-1384837659.jpg
Giữa mưa bom bão đạn, lòng ham học của trò và tình yêu sư phạm của người thầy giúp lớp học luôn được duy trì.
a8-7087-1384844031.jpg
Tiếng đàn vẫn cất lên giữa nơi sơ tán, nhiều tài năng âm nhạc đã trưởng thành giữa vô vàn khó khăn.
trandangkhoa-5805-1384844031.jpg
Giữa tháng năm khói lửa, cậu bé Trần Đăng Khoa vừa đi học vừa làm thơ "Ao trường vẫn nở hoa sen/ Bờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu".
a10-4226-1384844032.jpg
Đôi chân thần kỳ của cậu bé Nguyễn Ngọc Ký. Ngày nay ở tuổi 67, là người thầy về hưu, Nguyễn Ngọc Ký vẫn viết sách bằng chân, tự lo những sinh hoạt thường ngày (xem video) và trở thành nhà tư vấn tâm lý. 
a7-7594-1384837663.jpg
Một tiết học thực hành với các dụng cụ đơn sơ.
a14-3271-1384837666.jpg
Giảng viên Học viện Âm nhạc năm 1975.
giosinhvat-9224-1384850674.jpg
Voi được trực tiếp mang vào lớp để học sinh quan sát, thực hành tiết Sinh vật.

Sưu tầm

06 tháng 6 2013

Tôi tự hào

3 nhận xét

Được bạn của con trai thông báo đề thi tốt nghiệp THPT nhắc đến Nguyễn Văn Nam, người bố xúc động cho rằng xã hội nhớ đến Nam là nguồn an ủi lớn đối với gia đình sau nỗi đau mất con.

Trao đổi với VnExpress, ông Nguyễn Văn Điều (bố em Nguyễn Văn Nam, người đã quên mình cứu 5 em nhỏ trên dòng sông Lam) kể lại, trưa 2/6, chuẩn bị ăn cơm, ông thắp nén nhang cho con trai thì nghe chuông điện thoại reo. Nhấc máy, đầu bên kia vang lên tiếng em Nguyễn Công Tuyền (học cùng lớp với Nam) nói "sáng nay thi môn Văn tốt nghiệp có câu hỏi nói đến Nam nhà mình", rồi Tuyền đọc lại đề thi cho ông nghe.
Ông Nguyễn Văn Điều: "Xã hội nhớ đến hành động cứu người của Nam là niềm an ủi lớn đối với gia đình". Ảnh: Hải Bình.
"Nghe xong tôi xúc động không nói nên lời, nỗi nhớ về Nam lại làm tôi trào nước mắt. Nhưng nén nỗi đau, tôi nghĩ đó là niềm tự hào về con trai. Đó cũng là niềm an ủi lớn với gia đình khi được xã hội nhớ đến", ông Điều tâm sự và cho hay không dám nói điều này với mẹ Nam ngay vì bà đang yếu, sẽ lại khóc vì xúc động. Đến buổi chiều ông mới nói chuyện, mẹ Nam chỉ lặng lẽ khóc.
Người bố cho biết, trước hôm thi tốt nghiệp, các bạn cùng lớp đến thắp hương cho Nam rất nhiều. Thấy các cháu trong làng xã đi xem số báo danh, cả gia đình ông đau lòng nhưng chẳng ai nói ra. "Trước khi Nam mất tôi đã nghĩ đến việc năm nay sẽ đưa con trai đi thi tốt nghiệp và thi vào ĐH Sư phạm Kỹ thuật Vinh, thế mà giờ không còn cơ hội đó nữa...", ông Điều nghẹn ngào nói.
Riêng bà nội của Nam lại có phần cứng cỏi. Chính bà đã động viên con cháu khi nghe mọi người kể hành động dũng cảm của Nam được đưa vào đề thi: "Mất đi đứa cháu bà cũng đau như đứt ruột rồi. Thôi các con đừng đau lòng quá nữa, xã hội đã quan tâm tới Nam nhà mình như thế là niềm an ủi lớn. Bây giờ các con phấn chấn lên để lo cho hai đứa còn lại ăn học và kiếm được việc làm".
Trước thông tin một số bạn đọc cho rằng Nam nên lường sức để bảo vệ mình trước khi cứu người, bố của nam sinh nói: "Nếu lường sức mình thì không kịp, có lẽ lúc đó Nam nghĩ mình đủ sức. Và trong hoàn cảnh đó ai cũng sẽ làm như thế thôi, chẳng còn kịp thời gian để suy nghĩ nữa".
Di ảnh của em Nguyễn Văn Nam, người đã quên thân mình cứu 5 em nhỏ trên dòng sông Lam chiều 30/4. Ảnh: Hải Bình.
Là hiệu trưởng trường THPT Đô Lương 1, nơi Nam từng theo học, cô Nguyễn Thị Kiều Hương kể, dứt tiếng trống báo hiệu thi xong môn Văn, một giám thị hồ hởi chạy xuống báo đề thi có nói về em Nam. "Tôi rất bất ngờ, tự hào và thương Nam lắm. Theo dõi thông tin trên các báo viết nhiều về Nam, tôi ấn tượng nhất với một comment rằng nhìn thấy đề muốn nhảy vào làm luôn", cô Hương nói.
Bình luận về comment "cứu người nói chung cần có kỹ năng, nếu không sẽ dẫn đến bi kịch như Nam", cô Hương cho rằng không chỉ Nam mà bất kể người nào có lòng tốt đều làm như vậy. Phần đa sẽ đồng tình với hành động của Nam, bởi khi đó bản năng con người là xả thân ngay, chứ không nghĩ đến chuyện sống chết.
Cô hiệu trưởng cho biết thêm, năm nay số học sinh lớp 12 trường Đô Lương 1 tham dự kỳ thi tốt nghiệp là 633. Xong phần thi môn Văn, cô nhận được nhiều điện thoại của các em nói môn Văn đều làm câu hỏi về Nguyễn Văn Nam trước và làm rất tốt. "Tôi sẽ photo đề thi môn Văn và treo ở phòng truyền thống của trường để học sinh thế hệ mai sau nhớ về tấm gương học trò trường mình...", cô Hương nói.
Trước đó chiều 30/4, 8 học sinh ở xã Trung Sơn (Đô Lương) rủ nhau ra sông Lam tắm, 5 em bị nước cuốn trôi. Đi ngang qua thấy nhóm học sinh chới với giữa dòng nước, Nguyễn Văn Nam không ngại ngần lao xuống cứu. Sau khi đưa 4 em vào bờ an toàn, thấy còn Nguyễn Hữu Đô đang chấp chới, Nam dùng hết sức đẩy em vào bờ, còn mình bị kiệt sức và nước cuốn trôi.
Hành động quên mình cứu người của Nam đã được đưa vào đề thi tốt nghiệp năm 2013. Đề thi yêu cầu thí sinh viết đoạn văn ngắn khoảng 400 chữ bày tỏ suy nghĩ về hành động của nam sinh này.

08 tháng 5 2013

Con ước...giống bài văn trước

2 nhận xét
"Ông nội em có hai cái râu vểnh lên", "con gà mái nhà em có mào đỏ chót", "mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới gốc cây cà chua"... là những câu văn của trẻ khiến phụ huynh lo lắng. 

Chị Minh ở Đống Đa (Hà Nội) bất ngờ khi con trai học tiểu học thủ thỉ: "Đọc lại 8 bài văn con làm từ đầu năm đến giờ thấy hoang mang quá mẹ ạ". Rồi cậu kể, cô giáo yêu cầu cả lớp viết tập làm văn theo gợi ý cô cho sẵn nên khi làm bài văn tả bác sĩ, cậu dùng câu kết luận "Em mơ ước sau này lớn lên em là bác sĩ". Khi làm văn tả người nghệ sĩ, cũng kết "Em mơ ước sau này làm nhạc sĩ", và khi tả bác công nhân, cậu lại viết: "Em ước mơ lớn lên em làm công nhân".

"Con tả thầy giáo, ca sĩ, rồi kỹ sư... cũng phải lặp lại câu ước mơ lớn lên em làm nghề như họ. Thế sau này con làm gì, mẹ nhỉ?", cậu bé đặt câu hỏi.

Chị Minh vội xem lại tập văn con làm. "Đọc văn của con mình phì cười, phần mở đầu và thân bài, con trai có nhiều sáng tạo. Riêng cái kết thì đúng là 8 bài như một. Cái sự máy móc vớ vẩn đó làm hỏng cả ước mơ của con mình, phải rút kinh nghiệm thôi", chị Minh nói và cho hay lâu nay nhìn bảng điểm, bài văn nào con trai cũng được 8, 9, thậm chí 10 nên chị vẫn yên tâm.
Còn chị Hoài (Cầu Giấy, Hà Nội) kể, sau một lần hướng dẫn con làm bài tập về nhà, hôm sau bé mếu máo trách "vì mẹ dạy mà bài tập làm văn của con chỉ được cô cho 5 điểm". Kể từ đó, bé tự học thuộc văn trong sách tham khảo hoặc dàn bài mà cô cho, không nhờ mẹ hướng dẫn nữa vì sợ "không đúng ý cô".
Có lần, bé ghép nhầm cấu trúc cô hướng dẫn, viết "con gà mái nhà em có cái mào đỏ chót" khiến cả nhà phì cười. Lúc tả con mèo, bé nghe lời cô học theo văn mẫu, viết rất hay. Nhưng khi đề bài yêu cầu tả ông nội, bé lại lấy cấu trúc của bài trước ra tham khảo và viết "ông em có hai cái râu vểnh lên".
"Tả cây cối thì bé phải tả đầy đủ bộ phận theo lời cô dặn. Thế mới có bài tả cây cà chua: 'Trong vườn nhà em có rất nhiều loại cây nhưng em thích nhất là cây cà chua. Gốc cây to, rễ cây mọc thành từng chùm, thân cây sum suê cành lá. Mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới bóng cây", chị Hoài kể và cho biết phải mất rất nhiều thời gian để giải thích cho con hiểu, nhưng bé vẫn giữ lập trường "học theo văn mẫu và lời cô dặn".
Có những bé sau khi bị điểm kém do bố mẹ hướng dẫn tập làm văn đã nhất quyết học theo văn mẫu và nghe lời cô. Ảnh minh họa: Hoàng Thùy.
Bạn đọc Mỹ Tiên kể, mới đây chị về thăm nhà, kiểm tra vở của em trai đang học lớp 5. Khi xem đến vở tập làm văn thì chị giật mình. Như bài yêu cầu tả con vật nhà em nuôi, do nhà chị không nuôi con vật gì nên em trai đã viết mở bài: "Nhà em có một con chó của nhà dì Thúy".
Thân bài cậu bé mô tả: "Con chó có mắt đen như hạt nhãn, mũi to bằng mũi của em, còn mõm thì to như mõm cá sấu. Nó chỉ ăn thịt và xương. Khi có người lạ vào nhà nó sủa gâu gâu, nếu người ta chửi nó sẽ quay đít bỏ đi". Cuối cùng cậu kết luận: "Em xin hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ đã thương con chó".
Mỹ Tiên cười đến chảy nước mắt vì trong tất cả bài văn của em đều có câu kết 'Em xin hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ'. Ngay cả khi tả cây cổ thụ, cậu bé cũng viết: "Nhà em vừa mới có một cây cổ thụ, cây to bằng con lươn. Rồi kết lại cũng hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ đã ngồi dưới gốc cây".
"Ở trường cô giáo dạy em mình học thuộc các bài văn mẫu của cô, cho nên khi em làm bài, lúc nhớ lúc không, đành lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia. Mình cảm thấy nản cho cách dạy văn và học văn của thầy cô giáo và các em học sinh bây giờ", Mỹ Tiên nói.
Bên cạnh những "sản phẩm học thuộc", có những bé lại viết văn rất ngô nghê. Nguyên là giáo viên dạy văn cấp 3 nhưng chị Linh tự nhận không thể dạy được con làm văn. Chị cho biết, bé My con gái chị đang học lớp 4 tại một trường tiểu học ở quận Cầu Giấy, bé viết chữ xấu, ngại học văn và tư duy nặng về tính toán. Có những bài văn của con chị đọc xong chỉ biết bò lăn ra cười.
Với đề bài tả con mèo, bé viết: "Nhà em có con mèo lười, không biết bắt chuột, đi chơi về thì lem luốc, lại kén ăn nên cả nhà đều ghét. Bà em còn dọa làm thịt quách con mèo ấy đi". Bé kết luận rất thật thà: "Em rất ghét con mèo ấy".
Khi cô giáo yêu cầu viết về giấc mơ với ba điều ước, bé đã viết bài văn hai trang giấy và ước tới 20 lần. Điều đầu tiên cô bé đã ước "có thật nhiều điều ước". Bé viết: "Điều ước đầu tiên của em là những người cùng hoàn cảnh với em không khổ nữa. Điều ước thứ hai là tất cả những người xấu tính, độc ác không có mặt trên đời. Điều ước thứ ba là bà ngoại em sống lại và thọ đến 10 tuổi".
"Do điều ước thứ nhất của em là có thật nhiều điều ước nên điều ước thứ tư của em là những người nghèo trở nên giàu có. Điều ước thứ năm của em là trên thế giới này sẽ không có bệnh nào nữa. Điều ước thứ sáu của em là đất nước Việt Nam sẽ rộng thêm, đông người thêm".
Cuối bài, bé tiếp tục viết rất thật: "Điều ước thứ hai mươi mốt của em vừa định ước thì em đã bị gọi dậy. Em vừa thấy vui vừa thấy tiếc. Tối nay em phải mơ tiếp mới được. Chắc chắn là em phải mơ tiếp mới được".
Hoàng Thùy

Cuộc sống

  • Giọt nước mắt

    * (ĐS&PL) Ngay sau khi báo Đời sống và Pháp luật đăng câu chuyện cảm động người phụ nữ bán ve chai mang bao gạo 10 kg và chai dầu ăn 1 lít đến quán cơm cha...
  • Cuộc sống

    Có rất nhiều người đã rơi nước mắt khi xem được bức ảnh về một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm vải mỏng, bị côn trùng bâu kín khắp người, hay...

Kể chuyện

  • Giọt nước mắt

    * (ĐS&PL) Ngay sau khi báo Đời sống và Pháp luật đăng câu chuyện cảm động người phụ nữ bán ve chai mang bao gạo 10 kg và chai dầu ăn 1 lít đến quán cơm cha...
  • Đồng đội ơi, cứu...

    (Dân trí) - Chúng tôi nâng máy ảnh lên lại hạ máy xuống không sao chụp được vì nước mắt cứ trào ra ướt đẫm trước nỗi bất hạnh quá sức tưởng tượng của m...