04 tháng 9 2009

Chúng cháu biết vì bị HIV nên các bác ấy mới xua đuổi

0 nhận xét
Nỗi sợ hãi vẫn hiện rõ trên gương mặt nhỏ bé của Lê Thúy Uyên, 15 tuổi, chị cả của các em nhỏ: "Hôm ấy là đông nhất. Họ ngồi, đứng kín cả cổng trường với lớp học. Rồi họ chửi, mắng và đòi không cho chúng cháu học chung với các bạn nữa. Sợ quá nên cháu mới khóc. Từ ngày vào trung tâm tới nay, đó là kỷ niệm buồn nhất của cháu”.

Hơn một năm kể từ ngày bị “trục xuất” ra khỏi lớp học, nỗi buồn và khát khao được trở lại trường vẫn hiện rõ trên những khuôn mặt ngây thơ của những em nhỏ nhiễm HIV (có "H") đang được chăm sóc tại Trung tâm Giáo dục lao động xã hội số II Ba Vì, Hà Nội.
BaVi.jpg
Hình ảnh một số người dân tụ tập trước cổng trường Tiểu học Yên Bài B chửi bới, đòi không cho các em ở Trung tâm học cùng với con mình (Ảnh do trung tâm cung cấp).


Khóc thì vẫn khóc, đuổi thì vẫn đuổi...

Một tuần học hòa nhập ở Trường tiểu học Việt Mông của 5 thành viên trôi trong niềm vui và sự hân hoan chào đón của bạn bè, thầy cô.

Thế nhưng, từ ngày 9/4/2008, một số người dân, chủ yếu là phụ nữ đã đến trường phản đối không cho các em tiếp tục được học hòa nhập bằng việc chặn đường, chặn cổng; xúc phạm bảo vệ, giáo viên, trẻ em; bắt các cháu tự nguyện học cùng lớp với trẻ trung tâm đưa lên xe trở về gia đình. Thậm chí, vào tại phòng học lôi kéo, xúc phạm, đẩy các cháu ra khỏi lớp...

“Chúng cháu biết vì bị HIV nên các bác ấy mới xua đuổi” - Nguyễn Thị Thủy, 13 tuổi trầm ngâm.

Cô Hoàng Hồng Hạnh, phụ trách chăm sóc các em nhóm lớn (từ 6 trở lên) ở trung tâm tâm sự: “Phải mất gần 2 tháng, bằng nhiều phương pháp chúng tôi mới có thể ổn định lại tinh thần cho các cháu”.

Tháng 10 tới là tròn 6 năm từ ngày Thủy được đưa vào trung tâm. Có một lớp học đã mở trong trung tâm dành cho các bé đến độ tuổi đi học.

Tuy nhiên, “học ở trung tâm buồn hơn. Ở trường, cháu có nhiều bạn. Các bạn dạy cho cháu nhiều trò chơi vui lắm” – Thủy thủ thỉ.

Trong số 5 em được đi học tại Trường Tiểu học Yên Bài B, Đức là cậu bé sáng dạ, học giỏi nhất.

Năm lớp 3, em được đi thi vở sạch chữ đẹp của huyện Ba Vì và đạt giải 3. Ở “nhà” (trung tâm), Đức thường chơi organ và hát cho mọi người nghe. Phải rời trường, em nhớ nhất là những buổi cùng sinh hoạt văn nghệ với các bạn, tha hồ được hát ca, nhảy múa.

“Ở trong này, các cháu có nhiều thiệt thòi hơn so với các bạn khác cùng trang lứa”- Cô Nguyễn Thị Thơm, 58 tuổi, người thôn Phú Yên, xã Yên Bài, tình nguyện viên chăm sóc cho các cháu ở trung tâm chia sẻ: “Có những điều tưởng như vô cùng đơn giản nhưng các cháu lại không phân biệt được như: con bò, con lợn, con trâu; ai thì gọi là bác, là ông, là cô, là chú. Hay như từ “cõng” là gì, các cháu không hề biết”.

Cô Thơm cũng cho biết thêm: “Chúng tôi cũng không ngờ là sự việc lại diễn ra như vậy. Trước đó, trong những buổi sinh hoạt văn nghệ do xã tổ chức, có sự tham gia biểu diễn của các cháu thấy mọi người ai cũng vui, nhiều người còn khóc”.

"Ai chịu trách nhiệm khi con em tôi lây nhiễm?"

Đây là câu hỏi duy nhất mà 100% các bậc phụ huynh của trường Tiểu học Yên Bài B đặt ra với các cấp chính quyền và nhà trường trong tất cả các buổi tọa đàm tuyên truyền phòng và chống HIV/AIDS.

Chị Nguyễn Thị Nương, phụ huynh của em Nguyễn Thị Như Quỳnh, học sinh lớp 3A trường Tiểu học Yên Bài B chia sẻ: “Chúng tôi rất thương các cháu. Nhưng thương thì thương mà lo lắng thì vẫn phải lo lắng”.

Tại cuộc họp chi hội phụ nữ thôn Phú Yên, hơn 90% không đồng tình việc cho trẻ trong trung tâm đến trường. Bởi theo họ, chưa ai trả lời được câu hỏi trên.

Từ năm 2007, có rất nhiều cuộc họp, buổi tọa đàm của huyện, xã, cũng như nhà trường mở để họp bàn và truyên truyền giúp mọi người dân có thể hiểu về căn bệnh thế kỉ HIV/AIDS.

Ông Nguyễn Văn Thuận, phó Bí thư Xã Phú Bài chia sẻ: “Chúng tôi cũng làm hết khả năng nhưng nhiều người vẫn chưa hiểu hết, thậm chí là cố tình không hiểu".

Anh Lê Quang Cường, Chủ tịch Hội phụ huynh trường Tiểu học Yên Bài, phân tích: “Nếu như các cháu chỉ tham gia lễ chào cờ, hay các sinh hoạt tập thể thôi thì không sao. Nhưng học chung với nhau, chơi thân với nhau thì nhiều phụ huynh đã đặt câu hỏi rằng: chúng sẽ không ý thức được thì sao? Và nhỡ có xảy ra đánh nhau thì như thế nào? Ban đại diện phụ huynh chúng tôi cũng cố gắng nhưng vẫn chưa đủ để họ yên tâm và hiểu”.

Nhiều người dân thôn Phú Yên đã đưa ra giải pháp: “Tốt nhất là cho các cháu trong trung tâm học lệch giờ hoặc học riêng một lớp. Như thế vẫn tốt cho các cháu và các cháu vẫn hòa nhập được".

Hiện tại vì quá hoang mang lo lắng vì chưa có câu trả lời cho số phận con em mình nên nhiều người kiên quyết chuyển trường cho con.

Chính quyền, nhà trường “thông mãi” mà vẫn tắc

Trước những ý kiến bất bình của khá nhiều người dân tại thôn Phú Yên có con theo học tại trường Tiểu học Yên Bài B, chính quyền và nhà trường đang rất bối rối.

Hiệu trưởng nhà trường Quách Thị Mai tâm sự: “Suy nghĩ lo lắng cho con em, theo tôi là chính đáng. Nhưng việc các bậc phụ huynh ra gây rối tại trường là vi phạm luật pháp”.

UBND xã Yên Bài và Ban Giám hiệu Trường Tiểu Học Yên Bài B đang gặp rất nhiều khó khăn trong việc giải quyết vấn đề bất đồng quan điểm của người dân.

Bà Mai mệt mỏi: “Đã tuyên truyền vận động mấy lần rồi nhưng không ăn thua".

Ông Chu Văn Liêm, Trưởng ban Tuyên giáo Huyện ủy Ba Vì cho biết, “việc cho trẻ tái hòa học cùng các trẻ bình thường tại trường Tiểu học Yên Bái B là một vấn đề không phải ngày một ngày hai có thể làm được. Chúng tôi vẫn theo dõi sát sao và cùng phối hợp xem xét với các cấp từ trên xuống dưới. Năm ngoái việc tái hòa nhập đã không thành công nên năm nay cũng lo là sẽ khó".

Vấn đề chưa được giải quyết ngã ngũ, nhưng BGH trường Tiểu học Yên Bài B vẫn quyết định cho trẻ có H vẫn tham gia khai giảng năm học 2009 -2010.

 
Mô tả ảnh.
Bà Nguyễn Thị Phương
Để đảm bảo an toàn cho các cháu xung quanh, theo cô Nguyễn Thị Phương, Giám đốc Trung tâm, vấn đề trước hết là khâu chăm sóc y tế, phải luôn có người theo sát các hoạt động của các em, tránh để xảy ra tình trạng xô xát hay cào cấu dẫn tới hiện tượng phơi nhiễm cho trẻ.
 “HIV/AIDS không phải là căn bệnh dễ lây nếu mình biết cách phòng tránh tốt. Để có thể đưa các cháu vào học hòa nhập với các cháu khác ở trường Tiểu học Trường Tiểu học Yên Bài B, chúng tôi luôn bố trí cán bộ Trung tâm cùng với một tình nguyện viên phối hợp với giáo viên chủ nhiệm thường xuyên quan tâm, theo dõi các em trong quá trình học tập, tổ chức đưa đón các em đi về.
Nói về vụ việc xảy ra hồi cuối tháng 3, đầu tháng 4 năm 2008, cô Phương nói: “Chúng tôi chia sẻ với sự lo lắng của các bậc phụ huynh. Tuy nhiên, hành động của họ là không đúng, trái pháp luật. Rất tiếc là trong vụ việc này, chúng tôi chưa được sự giúp đỡ của an ninh khu vực”.
“Nhưng dù an ninh có tốt đến mấy mà không có tình yêu thương, sự đồng cảm của mọi người, trực tiếp ở đây là các bậc phụ huynh kia thì cũng coi như mình thất bại. Đây mới thực sự là rào cản lớn nhất để đưa trẻ có HIV vào học hòa nhập ở trường học”.
 Bà Phương cũng khẳng định: “Chúng tôi sẽ làm hết sức để các em có thể tới lớp. Sắp tới, chúng tôi vẫn quyết định cho các cháu tới học ở Trường tiểu học Yên Bài B. Rồi thì tình hình tới đâu thì xử lý tiếp chứ biết tính sao?”
Thu Hà - Văn Chung
Chia sẻ:
KeChuyen Blog Bài đăng bới KeChuyen ngày 4.9.09 với từ khóa ,,,,,,, Bạn có thể theo dõi KeChuyen Blog qua RSS 2.0 nhận bài viết mới nhất qua email bằng cách nhập email của bạn tại đây, hoặc kết bạn với KeChuyen Blog. Sao bạn không để lại cảm nhận sau khi đọc bài viết nhỉ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

* Mong các bạn sử dụng Tiếng Việt khi nhận xét.