11 tháng 4 2010

Cô bé 10 tuổi mê hát ca trù

3 nhận xét
Tối thứ 6 hằng tuần, đình làng Giảng Võ (Ba Đình, Hà Nội) lại vang tiếng đàn đáy và giọng ca lôi cuốn của đào nương "nhí" Đoàn Thanh Hiền.
Nhỏ tuổi nhất trong CLB trù Thăng Long, Đoàn Thanh Hiền đang học lớp 4A trường Nguyễn Trung Trực, quận Ba Đình. Hiền biết đến loại hình âm nhạc này trong một lần theo mẹ đi nghe hát. Giọng hát, nhịp phách và tiếng đàn đáy réo rắt đã có ma lực cuốn hút cô bé.
"Khi cháu xin đi học hát ca trù, tôi rất ngạc nhiên. Tôi cứ nghĩ lớp trẻ giờ sẽ thích học những thứ âm nhạc hiện đại như hip hop, jazz...Không ngờ con mình lại đặc biệt say mê ca trù như thế", chị Hạ, mẹ bé Hiền kể.
Biết tâm tư và niềm say mê của con, chị Hạ cũng lân la khắp các nơi để tìm lớp hát ca trù. Biết CLB ca trù Thăng Long, do 2 nghệ nhân thuộc hàng “báu vật sống” là đệ nhất kép đàn Nguyễn Phú Đẹ và ca nương Nguyễn Thị Chúc góp công truyền nghề và thành lập năm 2006, chị đã xin cho con đến học.
Chân dung bé Hiền
Bé Hiền mới theo học được 6 tháng. Ảnh: Gia đình cung cấp.
Đến nay Hiền đã theo học được khoảng 6 tháng và được ca nương Phạm Thị Huệ, chủ nhiệm Câu lạc bộ trực tiếp giảng dạy. Nhận thấy tài năng của Hiền, cô Huệ đã tận tình chỉ bảo những kỹ thuật hát, nhấn nhá, luyến láy... Dù mưa hay nắng, dù mệt mỏi vì việc học văn hóa ở lớp, nhưng cô bé 10 tuổi chưa bỏ học một buổi nào.
Bên chén trà hương thơm ngát, Hiền say mê đắm mình trong không gian ca trù cùng những người lớn tuổi. Tiếng âm sắc trầm, đục của đàn đáy, nhịp phách giòn vang và ca từ réo rắt lan tỏa trong ngôi đình làng khiến người nghe cảm thấy như đang lạc vào chốn kinh kỳ xưa.
"Hồng hồng tuyết tuyết, mới ngày nào chưa biết cái chi chi, mười lăm năm thấm thoắt có xa gì. Ngoảnh mặt lại đã tới kỳ tơ liễu...", Hiền khẽ gõ nhịp, cất tiếng trong trẻo khiến nhiều người lặng đi khi nghe cô bé hát đúng chất ca trù. Đôi tay Hiền cầm đũa gõ vào cỗ phách, thả hồn theo tiếng trầm, tiếng bổng, tiếng thấp, tiếng cao, tiếng trong, tiếng đục...
"Với ca trù, đào nương không cần há to miệng, không đẩy mạnh hơi từ buồng phổi mà ém hơi trong cổ, ậm ự mà lời ca vẫn tròn vành rõ chữ. Tiếng hát có khi như tiếng nức nở, thở than quyện vào lòng người", cụ già 70 tuổi ngồi nghe Hiền hát cho biết.
Bé Hiền
Bé Hiền đang say mê biểu diễn ca trù. Ảnh: Gia đình cung cấp
"Hiền rất có năng khiếu mặc dù không phải con nhà nòi. Giáo sư Trần Văn Khê từng gặp con bé, ông rất xúc động khi thấy một đứa trẻ đã đam mê và biết giữ được vốn văn hóa của dân tộc, gia đình tôi cũng vui lắm. Hiền cũng từ đó mà say mê, nỗ lực hơn. Đến nay, cháu đã đi biểu diễn trên các sân khấu lớn", chị Hạ hồ hởi chia sẻ.
Mỗi lời hát réo rắt của các ca nương vang lên trong đình Giảng Võ lại nhận được những tràng vỗ tay của người đam mê ca trù. Không chỉ những người già, mà trai thanh gái tú của Hà thành cũng về đây nghe hát.
"Chọn không gian yên tĩnh để lắng nghe tiếng hát của ca nương, ngắm đôi tay họ cầm đũa gõ vào cỗ phách, thả hồn theo tiếng réo rắt của đàn đáy, nhìn đôi tay nhấn nhá trên từng phím đàn, thì mọi mệt mỏi của cuộc sống dường như tan biến", anh Thanh, một khán giả tâm sự.
KeChuyen:  Để hiểu thêm về Ca trù, KeChuyen xin trích bài viết từ Wikipedia:
Ca Trù (hay còn được gọi là hát Ả Đào)
Hát ca trù hay hát ả đào là một bộ môn nghệ thuật truyền thống của miền Bắc Việt Nam kết hợp hát cùng một số nhạc cụ dân tộc. Ca trù thịnh hành từ thế kỷ 15, từng là một loại ca trong cung đình và được giới quý tộc và học giả yêu thích. Ngày 1 tháng 10 năm 2009, tại kỳ họp lần thứ 4 của Ủy ban liên chính phủ Công ước UNESCO Bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể (từ ngày 28 tháng 9 tới ngày 2 tháng 10 năm 2009), ca trù đã được công nhận là di sản phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.

Thành phần trình diễn
Một chầu hát cần có ba thành phần chính:

1) một nữ ca sĩ (gọi là "đào" hay "ca nương") sử dụng bộ phách gõ lấy nhịp,
2) một nhạc công nam giới (gọi là "kép") chơi đàn đáy phụ họa theo tiếng hát
3) người thưởng ngoạn (gọi là "quan viên", thường là tác giả bài hát) đánh trống chầu chấm câu và biểu lộ chỗ đắc ý bằng tiếng trống.

Vì là nghệ thuật âm nhạc thính phòng, không gian trình diễn ca trù có phạm vi tương đối nhỏ. Đào hát ngồi trên chiếu ở giữa. Kép và quan viên ngồi chếch sang hai bên. Khi bài hát được sáng tác và trình diễn ngay tại chỗ thì gọi là "tức tịch," nghĩa là "ngay ở chiếu."
Chia sẻ:
KeChuyen Blog Bài đăng bới KeChuyen ngày 11.4.10 với từ khóa , Bạn có thể theo dõi KeChuyen Blog qua RSS 2.0 nhận bài viết mới nhất qua email bằng cách nhập email của bạn tại đây, hoặc kết bạn với KeChuyen Blog. Sao bạn không để lại cảm nhận sau khi đọc bài viết nhỉ.

3 nhận xét:

Pika Rock nói...
18:58 11 tháng 4, 2010

ohh, trẻ con thật là giỏi, chơi đc thể loại mà người lớn cũng chào thua

KeChuyen nói...
15:49 12 tháng 4, 2010

Mong sao có thêm những con người như vậy để Những gì là Văn Hóa, là một nét đặc sắc của Dân Tộc vẫn được bảo tồn.

KeChuyen nói...
20:45 24 tháng 6, 2011

Mong sao có thêm những con người như vậy để Những gì là Văn Hóa, là một nét đặc sắc của Dân Tộc vẫn được bảo tồn.

Đăng nhận xét

* Mong các bạn sử dụng Tiếng Việt khi nhận xét.