23 tháng 9 2010

Nhật ký Đặng Thùy Trâm: tháng 4 năm 1968 (Phần 3/3 )

1 nhận xét
25-04-1968
Cũng vẫn là những tin buồn, trên đường đi học ở tỉnh về, đoàn cán bộ của
Đức Phổ bị địch tập kích nghe nói có hy sinh một số. Nghĩa cũng đi trong số
đó, chẳng hiểu em mình có làm sao không? Em mình xông xáo dũng cảm, dễ
có khả năng đi đầu bám đường lắm. Em ơi! Nếu em có làm sao thì chị biết
nói gì nữa hở em? Chị sẽ khóc ròng bao đêm vắng hay là nước mắt khô lại
thành ngọn lửa thù rực cháy trong tim chị? Mấy ngày này chị vẫn mong em
về thăm bây giờ!...

26-04-1968
Nhận một lá thư từ H8 gửi về, không phải thử của M. mà là của anh Tâm.
Đọc thử chỉ thấy buồn vô hạn. Những ngày qua đã lùi vào dĩ vẵng lẩu rồi, xa
rồi, còn khơi lại làm gi nửa hở anh Tâm? Anh thương em nhưng vô tình làm
em đau khổ? Anh báo tin rẳng M. đang đau yếu, anh nói rằng anh hiểu em,
thương em nhưng thực ra anh có hiểu em đâu? Anh chưa hiểu hết lòng tự ái
của một cô gái xuất phát từ tầng lớp học sinh như em sao? Còn nếu đã hiểu
thì … tốt hơn hết là hãy nói với em về những điều cần thiết trước mắt: công
tác tốt, cảnh giác tốt. Vậy thôi?

30-04-1968
Vẫn buồn ư Th.? Mấy ca thương nặng tưởng không sống nổi hôm nay đã ổn
định cả rồi, những nụ cười trên khuôn mặt còn xanh mướt vì mất máu chẳng
làm Th. vui đó sao? Những lời khen ngợi về thành tích điều trị và tổ chức của
bệnh xá trong tháng qua đã chẳng làm Th. vui đó sao? Vậy mà vẫn cứ buồn.
Nỗi buồn thâm sâu trong lòng mình như những giọt mưa thắm sâu trong lòng
đất của những ngày mưa dài rả rích này. Muốn tìm lấy những niềm vui vô tư
nhưng không sao tìm đươc, bộ ào mình đã hằn những nếp nhăn suy nghĩ rồi,
có cách nào xoá mờ được đâu. Có chăng chỉ làm được điều đó nên bây giờ
chỉ có một yêu cầu: điểu trị cho bệnh nhân khỏi, xây dựng bệnh xá cho tốt. Ôi
sao mình lại sinh ra làm một đứa con gái giàu mơ ước yêu thương đòi hỏi với
cuộc đời quá nhiều như vậy?
Hoàn cảnh của mình là sự ao ước của bao nhiêu người: gia đình êm ấm đầy
đủ, bản thân đã và đang có điều kiện tiến bộ, được công tác hợp khả năng,
được chiều chuộng… Vậy thì có phải tại mình quá đòi hỏi hay không? Hãy trả
lời đi hở cô Thuỳ khó tính và bướng bỉnh!
Chia sẻ:
KeChuyen Blog Bài đăng bới KeChuyen ngày 23.9.10 với từ khóa , Bạn có thể theo dõi KeChuyen Blog qua RSS 2.0 nhận bài viết mới nhất qua email bằng cách nhập email của bạn tại đây, hoặc kết bạn với KeChuyen Blog. Sao bạn không để lại cảm nhận sau khi đọc bài viết nhỉ.

1 nhận xét:

Traidatmui88 nói...
12:59 1 tháng 10, 2010

thú vị đấy

Đăng nhận xét

* Mong các bạn sử dụng Tiếng Việt khi nhận xét.