27 tháng 11 2010

Nhật ký Đặng Thùy Trâm: tháng 9 năm 1968 (Phần 2/3)

0 nhận xét
09-09-1968
Cơn bão số 7, năm nay miền Bắc bão nhiều toàn là những cơn bão lớn. Ở đây khu rừng im lặng mà ngoài đó gió gào rít, những nhà sẽ đổ, những cây sẽ ngã, có tai nạn gì không hở miền Bắc thân yêu ? Bão ngoài đó mà lòng mình cũng bão, lo âu thương nhớ tràn ngập. Miền Bắc ơi, hãy vững vàng nhé, hãy hiên ngang như những ngày chiến thắng. Dù sao chắc chắn cũng nhiều khó khăn, trai tráng đã lên đường ra trận tuyến. Những bàn tay ở nhà chống chọi với bão chắc chán sẽ khó khăn. Chiều nay sao mình tưởng như mình đang ở trong căn nhà nhỏ của một xóm gần ven biển, gió chiều se lạnh, cầm chiếch áo len đang trong tay lòng xao xuyến nhớ thương, gió lạnh đầu thu đã về rồi đấy, mùa thu thứ 2 xa gia đình, mùa thu thứ 2 lăn mình trong cuộc chiến đấu. Và chiều nay những người thân yêu của ta đâu nhỉ ? Nhưng đứa em thân yêu dưới đồng bằng. Một người bạn đang vào tuyến lửa và một người thân đã yên nghỉ dưới nắm đất quê hương. Khiêm ơi, trời chiều đã đổi sang tím nhạt, ở đó chắc Khiêm nghe được tiếng sóng vỗ rì rào, ở đó Khiêm có thể nhìn thấy con đường quen thuộc từ Qui Thiêm ra xóm mới. Có nhớ chăng những buổi chiều tím nhạt ấy hở Khiêm ? Sao Khiêm im lặng ? Khiêm đã im lặng vĩnh viễn không trả lời Thuỳ nữa rồi.

14-09-1968
Đọc thư Thuận, bồi hồi cảm động trước tình thương nhơ thiết tha và rất đỗi chân thành của Thuận. Lòng mình bỗng thấy ấm áp như có thêm một ngọn lửa nhỏ. Thuận ơi, tình cảm của em là một trong những nguồn cổ vũ chị trước mọi khó khăn, dục chị đi lên hoàn thành nhiệm vụ. Hoàn cảnh và nghị lực của em là một tấm gương cho chị học tập và học tập mãi mãi. Em buồn và hỏi vì sao chị không nhận em là em trai như Thường, Nghĩa ư ? Vì chị muốn rằng tình chị em phải thiêng liêng cao cả, chị thương em nhưng chắc là chưa hiểu hết hoàn toàn về em và ngược lại chắc em chưa hiểu hết về chị, vậy thì khoan đã nghe em. Đêm nay chị ngồi bên ngọn đèn khuya nghĩ nhiều về đứa em thông minh đầy nghị lực. Hãy biết trân trọng những tình cảm cao đẹp mà ta đã giành cho nhau. Hãy thuỷ chung trong tình cảm và hãy sống xứng đáng với lòng tin cậy của nhau.


15-09-1968
Về dự đại hội phụ nữ huyện, sống giữa tình thương của các chị, mình cảm thấy sung sướng. Đời là vậy, đâu có phải chỉ là những lúc cô đơn. Đường về đi lội bờ suối nhỏ, bỗng nhiên mình nhớ và thương Th. lạ lùng. Tình thương ấy chỉ là tình cảm chị em mà sao cũng làm mình nao nao một cách kỳ lạ. Mình hình dung như thấy một căn nhà lạnh lẽo với ngọn đèn hui hắt trên bà thờ. Th. Di công tác về lủi thủi một mình ăn khuya rồi cột võng nằm, điếu thuốc trên môi và khói vương trong gian nhà vắng còn ai nữa đâu ngoài bạn bè anh em đồng chí. Khi trở về nhà Th. một mình một bóng. Muốn dàng tình cảm chân thành động viên và sưởi ấm cuộc đời đứa em tội nghiệp đó. Gửi thư cho Th. rồi vẫn thấy rằng nói chưa được một phần ý nghĩ. Th. Ơi ! em có xứng đáng với tình thương của chị không?
Chia sẻ:
KeChuyen Blog Bài đăng bới KeChuyen ngày 27.11.10 với từ khóa , Bạn có thể theo dõi KeChuyen Blog qua RSS 2.0 nhận bài viết mới nhất qua email bằng cách nhập email của bạn tại đây, hoặc kết bạn với KeChuyen Blog. Sao bạn không để lại cảm nhận sau khi đọc bài viết nhỉ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

* Mong các bạn sử dụng Tiếng Việt khi nhận xét.