27 tháng 11 2010

Nhật ký Đặng Thùy Trâm: tháng 9 năm 1968 (Phần 3/3)

0 nhận xét
17-09-1968
Nghe chị Cấp kể lại ngày Khiêm hy sinh càng thương Khiêm đến đứt ruột. Khiêm chết rồi, đầu dập nát, chân bay mất một bên, Khiêm nằm phơi trên bãi cát quê hương. Cha Khiêm hai tay bị trói chặt, vai ròng ròng máu vì vết thương. Khi nhìn thấy xác Khiêm, hai dòng nước mắt tuôn trào, trong đôi mắt rực lửa căm thù và đau xót ấy người ta đã thấy tình thương vĩ đại của tình cha thương con vô bờ bến ! Khiêm chết rồi, mẹ Khiêm đứng trước xác con mà không còn biết gì nữa, cho đến hôm nay bà vẫn chưa hồi phục lại, những lúc tỉnh táo là những lúc bà khóc thương con. Khiêm ơi ! Ở bên kia thế giớ có thấu hết nỗi đau buồn của những người còn sống không Khiêm ? Ba má Khiêm chưa cạn dòng nước mắt và một người bạn gái Khiêm chưa cạn dòng máu chảy trong tim.

19-09-1968
Đại hội huyện đoàn Thanh Niên, sống giữa niềm vui của lớp Thanh Niên lớn lên trong chiến đấu. Được nghe và gặp các em thiếu nhi báo cáo điển hình. Em Hằng, 14 tuổi trong 6 tháng đầu năm giết được sáu Mỹ, đánh lật được hai xe bằng vũ khí tự tạ, lấy được bảy súng giặc trong có hai cối cá nhân và các loại khác. Em Phổ Châu lấy năm súng có hai cối cá nhân, một dài RC. Các em đã anh hùng từ trong trứng nước. Đáng tự hào thay dân tộc của ta !

27-09-1968
Kết nạp Đảng !
Cảm giác rõ nét nhất của ngày hôm này là : Phải phấn đấu để sống xứng đáng với cái tên Một người cộng sản.Còn niềm vui, sao nhỏ quá so với ý nghĩa của ngày vui. Vì sao vậy hở Thuỳ ? Phải chăng như hôm nào Thuỳ đã nói : Như một đứa con khát sữa mẹ khóc đã mệt rồi, miếng sữa nuốt vào không còn nguyên hương vị thơm ngon và cái thú vị của nó nữa. Và trong giờ mặc niệm những người đã hy sinh vì sự nghiệp của Đảng mình đã đau xót nhớ thương những người thân yêu trên đất Đức Phổ đã ngã xuống trong cuộc đấu tranh sinh tử này
Chia sẻ:
KeChuyen Blog Bài đăng bới KeChuyen ngày 27.11.10 với từ khóa , Bạn có thể theo dõi KeChuyen Blog qua RSS 2.0 nhận bài viết mới nhất qua email bằng cách nhập email của bạn tại đây, hoặc kết bạn với KeChuyen Blog. Sao bạn không để lại cảm nhận sau khi đọc bài viết nhỉ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

* Mong các bạn sử dụng Tiếng Việt khi nhận xét.