21 tháng 8 2011

Nhật ký Đặng Thùy Trâm: tháng 11 năm 1968 (Phần 1/4)

0 nhận xét
01-11-1968
Không khí trong cơ quan mỗi ngày một thêm đầm ấm. Phải chăng vì mình đã là một người con của Đảng nên đã về sống trong lòng mẹ? Phải chăng vì những bước trưởng thành trong công tác. Tổng kết năm qua, bệnh xá Đức Phổ được báo cáo điển hình trong toàn tỉnh về thành tích điều trị và các mặt khác, và trong số những người xuất sắc ấy có cả mình. Đó là một thắng lợi chung trong đó có mình một chút. Nhìn lại bước đường đi mình không đến nỗi phải ân hận, giữa mùa khô 67 mình đã đi vững vàng và ở đây giữa trăm nghìn thử thách với một đứa tiểu tư sản, một cô bác sỹ mới rời ghế nhà trường tập sự làm cán bộ lãnh đạo mình cũng đã vượt qua. Mong Thùy hãy phát huy ưu điểm, khắc phục nhược điểm, đừng thoả mãn với thành tích cao của mình, cố gắng công tác để tiến bộ hơn nữa. Kỳ lạ thật, giữa núi rừng âm u mưa dầm rả rích sao trước mặt mình cứ hiện rõ một vườn hoa rực rỡ trong ánh nắng mùa xuân tươi đẹp, những luống hồng, la dơn, cúc, đào, chen chúc những hoa… mình và một người bạn thân thương cùng nhau dạo bước. Cảnh hoà bình ấy xa vời quá Thuỳ ơi! Bao giờ cho miền Nam được hưởng những mùa hoa tươi thắm ấy? Ở đây bom đạn đau thương tang tóc còn nặng chĩu trên cuộc sống của mọi người. Mới hôm qua đó một thanh niên 21 tuổi thương tích đầy mình, anh ta gọi tên mình mong mình cứu chữa nhưng mình cũng đành rơi nước mắt nhìn anh chết trong đôi tay bất lực của mình. Vậy đó Thuỳ ơi, ở đất miền Nam hoa chiến công anh hùng vẫn đua nở nhưng hoa ấy bằng máu xương, bằng cả cuộc đời thanh xuân của bao nhiêu người Thùy đang đi giữa miền Nam, đi giữa vườn hoa ấy, lòng biết bao nhiêu cảm phục tự hào và cả niềm đau xót vô hạn khi những bông hoa ấy rụng xuống. Trước đây Thùy yêu hoa, bây giờ Thùy vẫn yêu hoa nhưng mỗi bước đi qua Thùy đã hiểu thêm bao nhiêu về cái đẹp của hoa và tình yêu hoa ấy đã trộn thêm rất nhiều về ý thức yêu thương, căm thù và tự hào của một người dân Việt nam nữa Thùy ạ. (Em cũng là một bông hoa đẹp phải không em của tôi?)
02-11-1968
Nghe những lời tâm tình em nói qua thư mình hơi hốn hận về lá thư gửi đi. Thư chưa đến, nếu đến chắc em sẽ đau buồn vì những câu hỏi của mình. Em ơi, chị xin lỗi em nhé, chị đã đánh giá lầm một tình thương hết sức chân thành va tha thiết của em đã giành cho chị. Được rất nhiều thư, của ai cũng là những niềm thương nỗi nhớ với mình. Lòng cảm thấy ấm áp vô cùng vì được sống giữa chiếc nôi tình cảm.
03-11-1968
Miền Bắc đã hoà bình! Tiếng bom rơi phi nghĩa đã câm hẳn rồi trên miền Bắc thân yêu của ta, miền Bắc ơi! Niềm vui đang rạng rỡ trên 16 triệu khuôn mặt nhưng trong nụ cười của mỗi khuôn mặt ấy còn đọng một ít khổ đau. Vì miền Nam, miền Nam còn đau thương khói lửa, vì miền Nam còn nặng những tiếng gầm gào của bầy quỷ dữ. Ba má và những người thân thương ngoài đó trong niềm vui hôm nay không thể trạnh lòng nghĩ đến miền Nam và nghĩ đến mình. Thì hãy cứ vui đi, dù niềm vui chưa trọn vẹn!
Chia sẻ:
KeChuyen Blog Bài đăng bới KeChuyen ngày 21.8.11 với từ khóa , Bạn có thể theo dõi KeChuyen Blog qua RSS 2.0 nhận bài viết mới nhất qua email bằng cách nhập email của bạn tại đây, hoặc kết bạn với KeChuyen Blog. Sao bạn không để lại cảm nhận sau khi đọc bài viết nhỉ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

* Mong các bạn sử dụng Tiếng Việt khi nhận xét.